Thứ Năm, 8 tháng 11, 2012

Lảm nhảm

Vốn chẳng còn muốn nhiều lời. Lời mình nói cũng chẳng còn ai nghe, chẳng mấy ai đọc và nhất là cũng không ai hiểu. Nhưng có những điều thiết nghĩ cần phải nói. Vì cứ giữ trong lòng mà mấy hôm này khóc, rồi lại buồn, rồi lại nhớ nhà và cuối cùng lại khóc.

Nếu ai đó bảo, "Thư ơi, không đáng để khóc đâu.", thì cũng chỉ còn biết cười ngậm ngùi. Người đến hay người đi, dù chỉ thoáng vội qua tim hay đã ngự trị ở đó tự bao giờ, thì cũng đã đã để lại những dấu chân thật riêng biệt trên tim mềm. Huống chi cũng là nửa năm tin tưởng, nửa năm tâm sự, nửa năm quan tâm thật nhiều. Không còn như một viên đá sỏi, muốn ném đi là ném, muốn giữ lại là giữ nữa rồi.

Tốt nhất là mài trái tim lại, cho chai sạn đi, cho mạnh mẽ hơn trước buồn đau cuộc đời. Vì đời đắng quá, chát quá, tim vẫn chưa quen được.

.

.

Mình biết mình trẻ con. Nhưng một người lớn thì cũng chẳng đối xử với trẻ con như vậy đâu.

Mình đã nể lắm khi còn kiềm chế bản thân lại mà không chửi rồi. Đến mức điên lên mà phải chửi thì cứ yên tâm là muốn nhìn mặt nhau cũng khó đấy.

Mà người ta không nể mình, nên giờ mình khinh. Không đáng để quan tâm nữa.

.

.

Càng lớn, cái tôi lại càng nhỏ đi. Nhưng tôi của ngày hôm nay bỗng hóa một tương lai quá khứ đã không muốn trở thành. Tự ti, vớ vẩn, thất bại, dở hơi.

Tôi ghét tôi. Rất ghét.

Amy is a bitch.

.

.

Tạm biệt nhé.

Ai chơi được với mình thì chơi. Không được thì thôi. Mấy bạn đừng viện cớ mình nhỏ tuổi nhất mà áp đặt những yêu cầu của các bạn cho mình. Cứ như không ăn được thì mình sẽ đạp đấy ;))

.

.

Thư ơi, Thư mạnh mẽ mà.

Mạnh mẽ lắm mà.

Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Cảm xúc phòng học.

Chợt tự hỏi, phòng học có biết đến cảm xúc không? Cả trường cũng thế. Trường có biết đến buồn vui là gì chứ?

Những băn khoăn vẩn vơ này mãi quấy nhiễu tôi.

.

.

Chả là lớp Anh văn của tôi đang có một bài tập: chụp hình về nơi bạn yêu thích nhất ở Central Tech và thuyết trình trước lớp. Vì tôi nhập học trễ 2 tuần, lại là học sinh mới, thầy bảo tôi: em thích nói về gì thì cứ nói. Rồi tôi chọn Lữ Gia. Cụ thể hơn, tôi chọn lớp A2.

Ngày trước, chỉ cần nhắc về lớp tôi, tôi sẽ dễ dàng mường tượng ra cảnh vật xung quanh lớp: từng góc tường, từng ô bảng, từng bộ bàn ghế gỗ đầy rẫy những vết viết xóa của bọn học sinh tinh nghịch. Tôi sẽ thuộc như vanh vách vị trí phòng, số phòng, sơ đồ lớp học, thậm chí cả màu của khăn trải bàn. Tôi đã có hình ảnh rõ ràng về lớp như vậy.

Từ từ, từ từ, tôi lại quên dần. Tôi của giờ đây, ngồi mãi vẫn chưa nhớ ra được số phòng của lớp mình là bao nhiêu. Có những cái tên, tôi cần thời gian để nhớ lại. Cũng có những người bạn tôi chẳng bao giờ nhớ đến nữa. Để rồi tôi lại tự nhận ra, rằng ừ, thời gian nghiệt ngã vậy đấy. Có níu kéo mấy thì thời gian cũng không quay lại đâu, những hồi ức kia cũng không tái hiện đâu. Dấu chân đi qua đời tôi cũng nhạt bớt dần, đôi khi còn sót lại vài vết lõm, như báo hiệu rằng: ngày xưa, đã có một người như thế bước qua đời tôi. Họ đã gặp tôi, nói chuyện với tôi và rời khỏi đời tôi vĩnh viễn.

A2 trong tôi bây giờ là những tấm hình. Không còn là những buổi họp lớp định kì, hay những tối mát trời rủ rê nhau đi ăn. Là những tấm hình níu giữ lại chút gì đó của ngày xưa thôi. Đến cả việc gặp mặt, với tôi, giờ cũng khó khăn quá.


Ngày xưa đâu? Sao mãi chưa trở lại?

Bao giờ cho đến ngày xưa?

.

.

Lại quay về câu hỏi ban đầu. Lớp học thì có cảm xúc không?

Tôi thì nghĩ là có chứ nhỉ?

Lớp học, xét về mặt tình cảm, thì cũng chính là nhà. Là nhà của biết bao thế hệ học sinh. Là nhà của những tâm tư tình cảm tuổi học trò. Là nhà của niềm vui, của nỗi buồn, của mộng mơ, của tuổi trẻ.

Lớp học, đến giờ đây, đã lưu lại bao nhiêu dấu chân rồi? Hằng ngày vẫn có đôi ba cô cậu học sinh trực nhật, quét đi những bụi trần vấn vương, chừa chỗ cho những dấu chân mới để lại. Thế nhưng có quét mấy cũng đâu xóa đi được những vết tích, rằng xưa kia, đã có những con người này hiện diện ở đây? Họ đã bước qua đây, sống cùng nơi này, và vẫn luôn nhớ về đấy kia mà. Dù nông, dù sâu, những dấu vết ấy không bao giờ mờ đi được.

Người đến, người đi, để lại tình cảm. Lớp học ở lại, chấp nhận tình cảm ấy, ắt cũng nảy sinh ra những xúc cảm của riêng mình chứ? Bằng chứng là lớp luôn dịu dàng chào đón tâm hồn xưa quay lại, luôn lưu giữ những nét lưu bút trên tường, trên bàn học kia mà.

(cười)

Lảm nhảm đầu ngày vậy.

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Xin lỗi.

Là tôi xin lỗi chính bản thân tôi, vì đã viết ra những lời lẽ thiển cận, sáo rỗng và vô nghĩa.

Lắm hôm tự đọc lại blog, tôi nhận ra một bản thân ấu trĩ, chi biết buồn vẩn vơ cả ngày, chẳng được tích sự gì! Rồi lại định xóa blog, thậm chí lại định chuyển cả blog. Để che giấu đi những khiếm khuyết quá lớn của bản thân, để quên đi cái sự dại, sự khờ. Như thể nhìn vào một vết đen, chỉ muốn xóa vết đen ấy đi. Nhưng vết đen ấy cứ tồn tại, ít ra cũng đã tồn tại.

Nên cuối cùng, tôi lại không bỏ được nơi này. Vì đó chính là cả một phần hồn tôi, phản ánh tôi của những ngày xanh xa và hiện tại. Để rồi tôi nhìn, tôi sẽ tự sửa đổi bản thân, để học cách yêu bản thân hơn.

Thiết nghĩ cũng nên xin lỗi mọi người, vì những câu nói thiếu chất lượng mọi người đã đọc phải. Như thể nhìn vào một khía cạnh nào đó, chính tôi đã không tôn trọng mọi người.

Định khóa blog lại, chỉ để mình tôi được ngắm lại bản thân mình, rồi chuyển sang một blog mới và lấy tên: "Nhật ký hoa dại", chỉ viết về bản thân tôi và những gì tôi thấy, nhìn, nghĩ. Nhưng còn những bản dịch? Nếu mở một blog mới để đưa lên những bản dịch thì cũng tốt, nhưng tôi lại không đủ khả năng để giấu hết những bài blog riêng. Mà tôi lại không muốn quá nhiều người đọc được chúng nữa.

Phải làm sao? Phải làm sao?

Tôi vẫn đang suy nghĩ về chuyện này.

Em đang mơ gì?


Đây là viết từ gần một tháng về trước, nhưng chỉ phạm vi bạn bè trong facebook mình mới thấy được. Giờ đem đưa lên đây vậy.

.

.

Mình bị điên, nên không gọi bé là cháu trong bài này. Bé đáng tuổi em dì bé chứ chưa đến mức con cháu. Và có lẽ, có là em hay là cháu, thì tình cảm dì gửi cháu vẫn như thế thôi.

Dì một lần nữa chào bé :)

Mọi người bảo mũi bé giống mũi dì đấy, biết không?

Bé đúng là cháu dì rồi.

.

.

Này, em đang mơ gì?

Đôi mắt em nhắm nghiền, chân mày em giãn ra thật thoải mái, miệng chúm chím tươi vui và cánh mũi đôi khi phập phồng những hơi nhẹ nhàng như mây. Bàn tay bé nhỏ vẫn đang nắm lấy ngón tay tôi, còn đôi chân gập lại, tưởng chừng em còn sợ nếu em duỗi người ra, sẽ làm mẹ đau, sẽ không vừa bụng mẹ nữa. Hay chăng em vẫn chưa nhận ra rằng, em đã biết khóc rồi, rằng em giờ đây là một Hà Mi vừa mới chào đời?

Cũng phải thôi, vì bụng mẹ đã là tổ ấm của em 9 tháng 10 ngày rồi. Em tôi cần thời gian để thích nghi với những thay đổi mới mà, em nhỉ?

Có lúc, tôi thấy tay em mơ màng vẫy, còn hình hài bé bỏng xoay mình thật yếu ớt trong vòng tay bà. Hơi thở em đều, lồng ngực hít thật sâu, làn da cứ mãi ửng hồng.

Em đang ngủ say lắm.

Trong mắt mọi người, em là cô thiên thần nhỏ đức Chúa trời đã gửi tặng đến nhân gian. Từ tiếng khóc oe oe, đến hơi ấm trên da hồng, tất cả như có một sức mạnh diệu kỳ thu hút mọi yêu thương. Sức mạnh ấy xóa tan những đau buồn, đẩy đưa đến những hy vọng cho tương lai êm đềm của em. Em là hy vọng, em là ước mơ, em là tình yêu của rất nhiều người.

Trông cách em ngủ, tưởng chừng em đang mơ giấc mơ nào đẹp đẹp lắm. Hay chăng em thấy rằng ấm áp này chính là từ vòng tay mẹ? Để rồi khi em thức dậy, sẽ có những giọt sữa thơm lành mẹ em tặng trao. Hoặc đơn giản là, em thích những yên bình giấc mơ trưa, em thích nũng nịu thật nhiều, nên em ngủ với vẻ mặt an lành như thế?

Em tôi ơi, em giờ đây sắp được một ngày tuổi. Em rồi sẽ lớn lên trong yêu thương của cha mẹ, ông bà, cụ, cô dì chú bác. Em sẽ trưởng thành giữa dạy bảo của mọi người, của đời, sẽ được học những gì tinh túy nhất. Em sẽ biết bò, biết đi, biết hát, biết chạy... em sẽ biết cười, biết làm quen bạn bè... Và dần dần, em sẽ biết cách đáp trả yêu thương mọi người gửi tặng.

Em của tương lai như thế nào, chưa ai biết được cả. Nhưng tôi nghĩ, em sẽ là một cô bé thật xinh đẹp. Em sẽ tài giỏi, em sẽ thông minh, em sẽ tuyệt vời. Còn em của hôm nay vẫn đương say những giấc nồng, đôi khi lại trở mình hay chúm chím miệng. Có lẽ em muốn nói gì với mọi người chăng? Hay em muốn gửi lời chào đến cuộc đời?

Em còn ngủ say lắm, chưa biết đến những buồn đau của cuộc đời. Rồi một mai em sẽ tự đứng trên đôi chân mình, sẽ không được ấp ủ trong vòng tay mọi người nữa. Ngày ấy, em sẽ khóc như thế nào? Em còn được giấc trưa thanh bình thế này không?

Cho nên hôm nay, hãy cứ ngủ đi em. Ngủ cho tận hưởng trọn những êm đềm. Ngủ thật say, vì giấc ngủ của em trong ngày mai sẽ lại khác rồi.

Này, em đang mơ gì thế?

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Đam mê nguội.

Đã là lâu lắm rồi tôi không viết. Khoảng gần một tháng rồi chăng? Tay bút bắt đầu cứng lại, ngay cả việc cầm bút cũng trở nên khó khăn dần. Nét bút tôi giờ đây run rẩy, cảm xúc cũng quên lối đi về từng trang giấy, chỉ còn một ai đương hoảng hốt tìm lại văn phong của mình, tìm lại cảm xúc của mình và tìm lại cả chính mình.

Viết, đối với tôi là một đam mê. Tôi yêu viết. Tôi coi ấy là một phần của chính bản thân tôi. Đã có một thuở, tôi quên ngủ để viết, để tìm ra những ý tưởng mới và xuất bản thành văn. Để rồi từng tác phẩm, từng ý nghĩ vội, từng nét bút, tự thuở nào đã trở thành một đứa con tinh thần thật lớn lao. Rồi từng con trẻ theo đuổi tôi, dìu dắt tôi bước vào thế giới của ngày sau. Từng con trẻ ấy cũng chính là một phần hồn tôi, như một chiếc bóng tôi để lại trên mặt đường, biến động theo từng phút giây, nhưng luôn gắn liền cùng tôi.

Đôi khi, ngắm nhìn những đứa con tôi đánh đổi cả tấm lòng để tạo dựng nên, tôi tìm lại được bản thân mình. Là một cái tôi đã bị vứt bỏ ở những ngày xanh xa, một cái tôi không bao giờ quay lại nữa.

Nhưng đam mê của tôi đang bị nguội. Bởi nhiều lý do, rằng đời sống riêng tư bộn bề những rắc rối, rằng tôi quên dần cách yêu trang giấy và bút mực, rằng những xúc cảm của tôi đương chai sạn dần.

Tôi sẽ còn viết. Cho đến khi tôi quên cả cách yêu thương, cho đến khi máu nóng trong tôi chẳng còn, cho đến khi trái tim trở nên vô cảm, tôi sẽ viết. Đấy là chắc chắn.

Tôi chỉ cần thời gian để tìm lại chính bản thân mình.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Chơi vơi


[censored]

Tôi sẽ ổn mà, phải không?

Ừ, sẽ ổn mà.

Chưa phải bây giờ thôi.

.

.

Hôm nay, tôi blog.

Lắm khi lại nghĩ,  blog chính là nơi hội tụ những kẻ cô đơn nhất. Là vì quá cô đơn, nên mới vội tìm lấy một chốn để thả long, để lặng thầm ước ao rằng tâm sự kia rồi sẽ có ai đọc được, đồng cảm, và vuốt ve. Blog cũng là nhật ký, nhưng là cuốn nhật ký đẫm nước mắt nhất tôi từng viết được.

Tôi của ngày xưa blog, vì đơn giản là không tìm được ai để kể cho bằng hết những tâm sự ngổn ngang. Biết ai sẽ chịu ngồi đó, lắng nghe từng giọt trải lòng? Biết ai sẽ hiểu được những đau thương ngày ấy?

Còn tôi của hôm nay blog, vì chẳng còn tin ai nữa rồi. Hay chăng, cũng vì chẳng còn dám tâm sự cùng ai nữa. Nên tôi tâm sự với chính bản thân tôi, và người đọc là những người xa lạ hoặc những ai thật sự quan tâm đến tôi.

Ngày xưa blog tôi riêng tư. Chỉ bạn bè và đôi người xa lạ bước vào, hiểu cho một đứa con gái dậy thì, rồi ủng hộ. Tôi cứ viết gì lên blog cũng thoải mái lắm, từ chuyện gia đình, đến chuyện đời. Lắm khi lại có những người bạn lục blog tôi xem bài tôi viết từ những ngày đầu. Để rồi, tôi xem đó như là một may mắn, vì ít ra, những trải lòng kia đã có người quan tâm.

Giờ, blog đã lớn hơn rồi. Như một đứa trẻ sơ sinh đã lên đến độ tuổi học mẫu giáo. Nhiều người biết đến hơn, khiến những tâm sự chẳng còn được tự do. Chúng phải đi qua một hồi đắn đo suy nghĩ, rằng thiên hạ có nên biết điều này không? Rằng nếu người quen đọc được thì sẽ thế nào? Rằng thế này, rằng thế nọ. Để rồi cuối cùng, bao nhiêu ngôn từ lại bị xóa trong một phút chốc.

Tôi từng nghĩ đến chuyện lập ra một blog mới, một blog nhỏ thôi, để trải lòng thật tự do. Cũng như ngày xưa vậy, cho tôi còn được một chốn thả lòng. Nhưng mà lại tiếc cái blog này, vì chính nó cũng đã lớn lên cùng tôi, nghe tôi tâm sự từ ngày này qua tháng nọ. Nó là một người bạn tuyệt vời, phản ánh tôi cho tôi tự hoàn thiện, lắng nghe tôi mỗi khi tôi buồn, cười cùng tôi khi tôi vui vẻ và đưa lại tôi những người bạn tốt. Nó như một đứa con tinh thần rất lớn, góp phần tạo nên tôi của ngày hôm nay.

Có lẽ đến một ngày, tôi rồi cũng sẽ mặc kệ tất cả. Sẽ chỉ nói những gì muốn nói. Hoặc cũng có thể chăng, rằng tôi sẽ lập ra một chốn mới cho riêng mình. Chốn ấy chỉ còn tôi và những người thân thương nhất thôi.

Chuyện của ngày mai, tôi không rõ.

Nhưng hôm nay, tôi vẫn muốn ở bên người bạn thân này.

.

.

Cái gương là bạn thân của tôi.

Vì cái gương luôn theo dõi tôi. Gương khóc khi tôi khóc, gương cười khi tôi cười, gương ngẩn ngơ khi tôi ngẩn ngơ và gương ở bên tôi mỗi khi tôi cần.

Tôi sợ tôi phiền phức quá, sẽ làm ảnh hưởng đến những người thật khác mà tôi gọi là bạn thân hay gia đình.

Nên tôi, để tôi rút.

.

.

Sự tồn tại của tôi, hình như mang lại phiền phức nhiều hơn là thoải mái và vui vẻ. Vì đơn giản là tôi không có cái tài khiến người khác cười, thư giãn, và không làm người ta tin tôi đủ để trải lòng.

Tôi biết mất rồi, đời có vui hơn không?

Nếu có, để tôi tự rút lui. Vì chính tôi, cũng bất lực và buồn bã lắm rồi.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Tôi đâu?

Dạo này, tôi không còn là tôi nữa. Tôi của bây giờ trở nên cộc cằn, dữ tợn, mệt mỏi và già nua, khác hẳn với tôi ngây thơ của ngày trước. Có những khi tôi nhìn vào trong gương, thấy có một cô gái lạ nhìn chằm chằm vào tôi, đương đưa ra một vẻ mặt kinh ngạc: là ai đây? Đây không phải tôi. Tôi ngây thơ hơn, tôi vui vẻ hơn, tôi hoạt bát hơn. Tôi không có những nét biểu cảm này.

Đây không phải tôi.

Tôi cũng sợ. Cảm giác như từng ngày, tôi mất đi bản ngã của chính mình. Tôi của nửa năm trước và tôi của bây giờ, khác xa nhau quá. Để rồi tôi sợ, đến một ngày, tôi sẽ thật sự bị lạc. Lạc giữa đời, lạc giữa chính tôi.

.

.

Tôi mệt rồi.

Tôi của hôm nay đang muốn trốn đến một cánh đồng. Ở đó, tôi ở một mình, tôi được bình tĩnh, tôi không phải đối diện với chuyện gì cả.

Nhưng mà, đời không như mơ. Tiếc là vậy.

.

.

Cười lên đi.

Sao không cười?

Sao vẫn không cười?

Tôi ơi, sao mày dở thế?

Ngày nào cũng cười mà.

Nhưng sao không cười?

.

.

Tôi vẫn còn sống, còn cố gắng đối đầu với tất cả. Mãi mãi, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc.

Bạn bè tôi lần lượt bỏ cuộc rồi. Họ chọn cái chết, thay vì đối đầu với tất cả.

Tôi sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng tôi chống cự được đến bao giờ?

Nhà tôi.

Tôi thì không được cầu kỳ và đòi hỏi cao như người khác. Chị tôi quan niệm, nhà phải là một tổ ấm. Nhà lạnh lẽo thì không còn là nhà. Còn với tôi, nhà đơn giản là một chỗ ở mà thôi. Vì tìm được một chỗ để trú chân qua hằng đêm, để thả ra những vất vả mệt nhọc, để dựa vào mà khóc, cũng là may mắn lắm rồi.


Vậy nên nơi nào chứa chấp tôi, dung nạp tôi, nuôi dưỡng tôi, thì nơi ấy là nhà.

Từ bé đến lớn, thường xuyên tôi ở nhà một mình. Thuở nhỏ còn bố mẹ luôn ở bên tôi, cả chị và bà nữa. Lúc ấy tôi ở quận 4, trong căn nhà nhỏ 83/2 đường Hoàng Diệu. Tôi ở đấy đến năm 4 tuổi.

Đến bây giờ, nhớ về căn nhà kia, là nhớ con đường hẻm thật chật, với những gánh hàng rong rải rác từ đầu ngõ vào nhà. Ngay đầu hẻm là một tiệm phở, mà tôi không còn nhớ tên tiệm là gì nữa (tôi thích gọi là tiệm phở đầu hẻm thôi. Nhanh gọn, dễ hiểu). Dường như tiệm ở đấy đã lâu lắm rồi. Nhiều khách đến đó ăn lắm, thường là khách quen. Chạy bàn cứ thật nhanh đưa phở, rồi tiện tay dọn bàn, lau bàn, lại vội vã tiếp khách khác. Khách hàng thì cứ người đến kẻ đi mà thôi. Có những khách quen thì tán chuyện cùng chạy bàn hoặc chủ tiệm.

Hương vị của tô phở đầu hẻm, tôi cũng không còn nhớ nữa. Thuở bé, mẹ ít hay cho con gái ăn hàng. Mẹ bảo rằng đồ ăn ở ngoài vệ sinh không tốt, để mẹ nấu cho ăn. Những món ăn vặt như bánh tráng, mì bịch... đối với tôi của thuở nhỏ nghe xa vời lắm. Đến tận sau này, khi nhà tôi chuyển đi và cô Thúy mua lại nhà rồi dọn đến, tôi mới lắm khi được thưởng thức hương vị phở đầu hẻm. Có lẽ phở không ngon lắm, cũng có thể phở ngon đến độ ăn một lần là không quên được, tôi cũng không còn nhớ nữa. Kí ức của tôi và tô phở không đậm, nhưng đó cũng là một phần của tuổi ấu thơ tôi.

Nhớ về ngôi nhà ấy là những trưa hè nóng gắt, tôi từ thanh cửa sắt ngắm nhìn những người người lao động mua cho mình những giấc ngủ vội. Họ tạt xe vào những quán lề đường ấy, mua một ly cà phê hay ly trà, rồi ngủ thật nhanh dưới bóng dù. Còn tôi cứ ngây thơ và sung sướng, chơi bời mãi không chịu ngủ trưa. Bà cứ bắt đi vào ngủ, còn tôi tìm mọi cách để trốn. Để rồi nghĩ mới thấy, thường con người ta quên đi những hạnh phúc nhỏ nhặt họ đang có.

Một ngày được ăn ba bữa là một điều hạnh phúc. Một ngày được ngủ dậy trễ, được ngủ trưa là một điều hạnh phúc. Một ngày ngây thơ, chơi bời khắp xóm, rồi lại về nhà xem tivi, đó cũng là hạnh phúc.

4 năm đầu đời của tôi vui lắm, êm đềm lắm. Giờ đây tôi nhớ lại, những ký ức đầu tiên ập về là cảnh tượng cô bé Quỳnh Thư chập chững tập đi, cố gắng với lấy hộp sữa Vinamilk trên nóc tủ lạnh. Ừ, ngày ấy tôi ham sữa lắm. Uống sữa nhiều đến tưởng chừng béo phì đến nơi. Và tôi nhớ những ngày ngồi xem quảng cáo đầy sắc màu cùng âm thanh vui nhộn, những ngày khóc thét lên vì tivi hỏng, những ngày tè dầm làm mẹ mệt bở cả hơi tai. Chưa kể những ngày... bậy bạ, làm cả một bãi ngay giữa nhà, làm mẹ hốt hoảng dọn cho con gái.

Sau này tôi mới biết, nhà ở Hoàng Diệu của tôi được gọi là nhà nở hậu. Trong 4 năm tôi sống, tôi đã không nhận ra rằng nhà càng về trong càng rộng. Để cứ thế, ngạc nhiên khi biết nhà mình là thế.

Rồi chuyển sang nhà ở Huỳnh Văn Chính. Nhà giờ đã rộng hơn, với khu vườn sau nhà và cây ổi thật sum suê bên nhà. Cây mọc giữa một quán lẩu, chìa ra những nhánh cây xanh mướt với những trái ổi chín mọng một cách thật mời gọi. Chị tôi vẫn... hay hái trộm ổi từ cây này, lấy lý do: ai bảo ổi hấp dẫn. Rồi mỗi lần hái là hai ba trái ổi đỏ, các chị em gái chia nhau mà ăn. Ổi không ngon, thậm chí chua và cứng ngắt, nhưng ai nấy đều vui, vì đây là công sức của chị; là thành quả chị... rình mò mãi mới được.

Đổi lại cho những trái ổi chị chôm, trước nhà tôi cũng có một cây lựu. Một năm cây cho ra vài quả thôi, vậy mà những người ở quán bên kia lại trèo sang và... chôm lựu nhà tôi. Thì cả nhà cũng chỉ ngậm ngùi, thôi đổi lựu lấy ổi. Mà nhà tôi lại lời nữa chứ. Mỗi lần họ hái chỉ được một trái lựu, còn chị tôi hái thì được hằng hà những trái ổi non.

Ở nhà này tôi có nhiều kỷ niệm lắm. Nhiều lắm những kỷ niệm chọc chị, bị chị đánh, rồi lại khóc nhè. Xong bố lại bênh con nhỏ, sợ con nhỏ khóc thêm, nên vờ đánh bị. Xong bố mới bảo: bố đánh chị hai rồi! Con nhỏ cũng ác, lại cười và hết khóc nữa chứ. Rồi những khi tôi đùa: em 6 tuổi thì được ngủ ghế, còn chị lên cấp 2 mới được ngủ giường. Tức là em... đái dầm ít hơn chị. Dù thật ra, đến sau này bà mới bảo tôi: hai chị em mày đều là kiện tướng đái dầm cả!

Phía sau nhà cũng có một khu vườn rộng bạt ngàn, với những khóm cây mọc thật đều. Đó với đứa trẻ như tôi, cũng giống một xứ sở thần tiên bí mật, mà mỗi lần mở cửa sau nhà ra là bước vào thế giới mới. Đầy những khám phá, đầy những diệu kì trong đó. Buổi tối, nhà tôi dùng cơm ở sân thượng, thì ngắm ra phía vườn. Đẹp lắm.

(còn tiếp)

Tôi, bốc đồng và tuổi trẻ.

Xa nhà đến nay, có lẽ cũng phải đến nửa năm rồi. Là nửa năm của những cảm xúc ngổn ngang, gào thét mãi để tìm ra những ngôn từ diễn tả, là nửa năm của những bâng khuâng bồi hồi, của những sợ hãi và nhớ thương mỗi đêm dài. Là nửa năm vui vẻ, là nửa năm đau buồn, là một góc đời tôi đã chôn vùi trong nước mắt.

Trong suốt quãng thời gian ấy, tôi những tưởng sẽ viết thật nhiều. Để than vãn về những ngày buồn tẻ, để nhớ nhung những người tôi yêu, để đơn giản đối diện với chính mình. Vậy mà thực tế lại làm chính tôi ngạc nhiên: rằng tôi hầu như bỏ đi chốn riêng tư của mình. Tâm sự ngổn ngang đầy ra đấy, nhưng mãi không đưa vào hộp tâm sự nhỏ này được.

Đã rất nhiều lần tôi cố gắng mở laptop, vào blog, định viết lại về những cảm nghĩ thoáng qua. Để rồi tôi lại hoảng hốt, nhận ra rằng khả năng viết đã rời đi khỏi tôi và chính tôi cũng không tìm được ngôn từ để diễn tả chính bản thân mình. Như một phần hồn tôi lạc mất, tôi không còn là tôi, cũng không còn biết bản thân là ai nữa.

Nhưng hôm nay, tôi viết được. Âu cũng là một điều may mắn. Vì vốn dĩ, viết từ lâu đã trở thành một phần cuộc sống của tôi. Mất đi nó, cũng chính là giết đi chính mình.

.

.

Không chỉ có một người đã bảo tôi bốc đồng và nông nổi.

Tôi thích biện hộ cho bản thân, rằng tất cả đều đáng trân trọng. Cả những khờ dại và những quyết định sai lầm, cả những ngây thơ cũng như những câu chuyện tổn thương tôi sâu sắc. Như hồn tôi là một bức họa, phải có những gam màu đối lập tồn tại chung. Gam màu tối không tồn tại thì gam màu sáng sẽ vụn vỡ.

Từng có ai bảo tôi, rằng họ muốn được như tôi. Họ muốn trải qua những xui xẻo, muốn hưởng sự bốc đồng khờ dại của tôi, để đến cái ngưỡng "điên khùng" của tôi, để hiểu được mọi chuyện hơn. Và tôi chỉ cười, đáp lại: đừng muốn thế, sẽ hối hận đấy. Trải qua rồi mới biết, những chuyện đó tránh đi thì tốt hơn.

Trong tôi tồn tại những mâu thuẫn. Nửa tôi tự hào vì bản thân đã trải qua những chuyện buồn kia, nửa hối hận vì một cái tôi dại khờ.

Nhưng cuối cùng, tất cả vẫn là tôi, tạo ra một tôi như thế này.

Hối hận cũng không được gì, thôi thì học cách yêu nó vậy.

.

.

Tôi mệt rồi.

Tôi chán rồi.

Tôi điên lên mất rồi.

Phải chi đời có một cuốn công thức. Tôi sẽ chỉ việc tìm cách giải quyết cho những vấn đề, rồi áp dụng, rồi tận hưởng kết quả thật vui.

Nhưng đời không phải một cuốn sách, với những trang đầu và trang cuối định ra sẵn. Đời là một xấp giấy trắng, mà tôi phải ghi lại trên đó những câu hành trình.

.

.

Tôi thích rượu.

Rượu không làm tôi quên đi những chuyện tôi gặp phải. Nhưng rượu cho tôi hiểu được là tôi đang sống, và có chua chát đến mấy thì tôi cũng phải chịu thôi.

Cũng là một hình thức tự tạt nước lạnh vào mình đấy thôi.

Nhưng mà chỗ nước lạnh này có vị, vị chát và vị đắng. Chỗ nước lạnh này đủ sức khiến con người ra điên lên, vượt qua những giới hạn xiềng xích cõi hồn.

Thứ Năm, 14 tháng 6, 2012

Nat King Cole - Pretend

Trình bày: Nat King Cole
Bài hát: Pretend (Vờ)

Dịch bài này sau khi đọc lại Phía đông biên giới, phía tây mặt trời của Haruki Murakami (cười).




Lời nhạc


Pretend you're happy when you're blue
It isn't very hard to do
And you'll find happiness without an end
Whenever you pretend


Remember anyone can dream
And nothing's bad as it may seem
The little things you haven't got
Could be a lot if you pretend

You'll find a love you can share
One you can call all your own
Just close your eyes, she'll be there
You'll never be alone

And if you sing this melody
You'll be pretending just like me
The world is mine, it can be yours, my friend
So why don't you pretend?


Lời dịch

Vờ tươi vui khi tâm trĩu sầu
Cũng chẳng phải khó lắm gì đâu
Và hạnh phúc đến, bạt ngàn đến vô kể
Khi ta "vờ".

Nhớ này, ai mà chẳng được mơ
Nhìn tệ mấy cũng chẳng đến vậy đâu
Những điều nhỏ nhặt mà cậu vẫn chưa hiểu
Rồi sẽ lớn lao, nếu cậu "vờ"

Cậu sẽ gặp tình yêu của đời mình
Một ai đó chỉ thuộc về cậu thôi
Nhắm mắt đi, rồi cậu sẽ thấy nàng
Cậu không đơn độc đâu

Và nếu cậu hát lên giai điệu này
Cậu cũng đang vờ như tôi đấy thôi
Thế giới là của tôi,
Bạn tôi ơi, biết đâu cũng của cậu
Vậy nên, sao không vờ?

Thứ Tư, 6 tháng 6, 2012

Tôi muốn.

Tôi muốn, tôi được muốn và tôi thích muốn. Thế nên tôi đề ra tất cả những gì tôi muốn ở đây và sẽ cố gắng thực hiện tất cả. Tương lai sẽ chứng minh cho tôi xem tôi có thực hiện được không.

Tôi muốn đậu vào đại học Harvard hoặc Yale.

Tôi muốn mở một tiệm cafe nhỏ dành cho những người yêu mèo, lãng mạn, yêu âm nhạc và thất thường.

Tôi muốn tiệm cafe của tôi có thật nhiều chi nhánh. Vài chi nhánh sẽ cho những ai chán đời, vài chi nhánh dành tặng những ai đang yêu đời. Kẻ đang yêu, người đang hận... cho tất cả mọi người thấy thật nhẹ nhàng và dễ chịu khi bước vào.

Tôi muốn đồ ăn của tiệm tôi phải thật đặc biệt, không đi đâu kiếm được. Tôi muốn người khác phải "ồ" lên ngạc nhiên khi thử miếng cắn đầu tiên.

Tôi muốn người tôi yêu sẽ yêu tôi.

Tôi muốn tôi mạnh mẽ hơn.

Tôi muốn cười.

Tôi muốn mở một trường học, trong đó học sinh sẽ được phát huy tối đa sự sáng tạo và nổi loạn. Phụ huynh sẽ hiểu được cách quan tâm đến học sinh, giáo viên sẽ quan tâm đến học sinh, tất cả mọi người biết nhận trách nhiệm với học sinh của mình.

Tôi muốn trường học của tôi có một phong trào mỗi tháng. Tôi muốn học sinh của tôi cười và chạy đến ôm tôi, la lên: "cô Thư" (cười)

Tôi muốn làm một người thành công. Tôi muốn người khác tôn trọng tôi.

Tôi muốn nghiên cứu về ngôn ngữ học, về xã hội, về văn hóa, lịch sử.

Tôi muốn làm một nhiếp ảnh gia. Tôi sẽ chụp ảnh về những gì tôi yêu, chụp ảnh về đời tôi, chụp ảnh về cách nhìn đời của tôi.

Tôi muốn làm một nhà văn. Tôi muốn người đọc sẽ hiểu được những gì tôi viết và trân trọng chúng. Tôi muốn tác phẩm của tôi nói lên được suy nghĩ của mọi người.

Tôi muốn làm một nữ doanh nhân. Tôi muốn thắng người khác.

Tôi muốn tế nhị hơn. Tôi muốn trưởng thành hơn.

Tôi muốn tôi hết lười. Tôi muốn mình đủ khả năng để thực hiện tất cả những điều trên!

.

.

Một ngày cho tính con nít trỗi dậy :)

Chủ Nhật, 3 tháng 6, 2012

Thanh Nhàn, em gái nhỏ của chị.

Chào em, em gái nhỏ của chị.

Có lẽ đây là lần thứ hai chị viết tặng em rồi đấy. Lần trước là một bức thư ngắn chị viết vội, trong một đêm đầy nước mắt trước khi chị rời khỏi Việt Nam. Vì vội vàng nên không kịp đưa hết những xúc cảm của chị trong từng từ, từng chữ, không kịp nói lên hết những gì đã xảy ra giữa chị em mình. Nên đây là chút gì đó đền bù lại của chị, cho cô em gái nhỏ mà chị rất thương.

Hì :)

Dạo này ngày nào chị cũng nói chuyện với em, qua yh, qua mail, qua fb. Yh em để stt: "Muốn bay qua Canada ôm chị Thư làm gối ôm", yh chị để stt: "Muốn đứng chờ sẵn ở sân bay để nhận được một cái ôm :)". Người ngoài nhìn vào chắc tưởng chị em mình điên, nhưng đâu phải, em nhỉ? Là chị rất nhớ em gái, và em gái cũng rất nhớ chị đấy thôi.

Lắm khi giữa chị em mình chỉ là những lời hỏi thăm vội, nhưng chị thích những lần ấy lắm. Vì chị cảm giác là vẫn còn yêu thương gửi đến chị từ Việt Nam, từ EC, từ em. Thậm chí chị quên cả việc chị em mình xa nhau một quả đất em ạ. Có khi nào chị em mình xa nhau thật chưa? Vẫn cứ nhớ về nhau và quan tâm nhau mà. Nghĩ, sao mà lạ quá. Sang đến đây rồi lại cảm giác gần nhau hơn :)

Chị biết em là qua những ngọn nắng thu, qua sân trường đã tàn những cánh phượng. Em xuống phỏng vấn EC, rồi một ngày sau đó chị em mình gặp nhau. Chỉ đơn giản vậy thôi, nên chị cũng không ngờ, nhờ đó mà chị có một cô em gái tuyệt vời :D Chị cũng không ngờ, cô em gái của chị sau này lại chính là chủ tịch mới của EC. Em giỏi lắm, em của chị ạ.

Thời gian đầu, chị chỉ thương lắm hai đứa trong department của chị. Chị coi đó như em ruột, rồi còn nhận trách nhiệm với cả bé Hiền cũng như bé Minh. Chị quên mất em :) chị quên mất, em cũng là em chị, vì cứ tập trung chăm cho những đứa chị trực tiếp quản lý. Rồi đến lúc chị đi, chị lại ngạc nhiên khi đứa em quyến luyến chị nhất lại là em. Chị ngạc nhiên, mừng rỡ đến không tưởng, khi chỉ có em là nhắn tin với chị hằng ngày trước khi chị bay, chỉ có em cố gắng vào trường lúc 6h để ngồi chung với chị.

Ngồi với nhau như vậy mà nói với nhau được bao nhiêu câu chữ? Cảm giác như chẳng còn gì là cần nói nữa. Chị chỉ cần gặp em, ôm em, thế là đủ cho trăm ngàn từ ngữ rồi.

Em gái ơi :)

Đối với chị, một người khó tính, cộc cằn, nhạy cảm đến vô duyên, thiếu tế nhị; được em quan tâm và yêu mến, chị mừng lắm. Em trong mắt chị tóm gọn lại trong ba từ: "em gái yêu". Một cô em gái rất đáng yêu, lạc quan, nhạy cảm, thậm chí đôi khi hơi yếu đuối. Nhưng em chị cầu tiến lắm. Gặp thất bại lại cố gắng vươn lên; luôn cố gắng hết sức mình, lắng nghe tất cả mọi người. Em quan tâm đến mọi người, quan tâm đến chị, thích lắng nghe. Và chị cũng cám ơn em vì đã tin chị để tâm sự chuyện đời em :)

Đến bây giờ chị mới nói cho em một tiếng xin lỗi. Thật ra ban đầu, khi biết chuyện em lên làm head, chị đã nhiệt liệt phản đối. Chị không muốn em đứng vào vị trí ấy :) chị không muốn bao nhiêu gió cứ thổi vào em chị, để em chị phải mệt mỏi, phải đau, phải buồn. Vậy mà cuối cùng, em vẫn giữ được chức này. Chắc niềm tin của chị lúc ấy tệ quá, chị không hiểu được cả em gái chị nữa.

Bây giờ chị ở xa rồi, nhưng chị mong em có chuyện gì cũng hãy nói với chị nhé. Chị thương em lắm, và chị sẽ giúp em trong tất cả quyền hạn của mình. Sẽ không bao giờ chị ngăn cản quyết định của em nữa, mà sẽ chỉ ủng hộ em và giúp em mạnh mẽ hơn :) Chị sẽ về Việt Nam tháng 2 tới và phụ giúp em :) em chờ chị nhé.

Cuối cùng chị cũng có chút lời chúc với em. Mãi cười tươi em nhé. Chị thích nhất khi nhìn em gái chị cười, chạy lại ôm chị và reo: "chị Thư ơi", khi mọi người chọc em và em cười ngô nghê, khi em cười đơn giản vì nhìn thấy mọi người. Mong em sẽ học giỏi, thành công trong mọi lựa chọn của mình :)

Chị thương em lắm.

Từ chị gái của em,

Quỳnh Thư.

Thứ Hai, 28 tháng 5, 2012

Đời chán.

Đời chán chứ chẳng phải chán đời nữa rồi. Tức là chán đời đến mức chỉ thấy đời quá chán. Tức là chán đời đến mức ngồi tự kỷ bên cái blog nhỏ nhỏ này.

Hôm nay ngày 27.5.2012. Ba ngày nữa cho tròn bốn tháng xa nhà. Bốn tháng của việc xa cuộc sống ăn sung mặc sướng, xa đời công chúa tiểu thư dựa dẫm, gần hơn với việc tự chủ.

Bốn tháng đó, tôi đã thay đổi. Bạn bè tôi thay đổi. Việt Nam thay đổi. Không nói đến theo chiều hướng tích cực hay tiêu cực. Có những người quyết định xa đời, có những người quyết định lìa đời, có những người quyết định yêu đời, có những người quyết định chán đời. Nhiều quyết định được đặt ra lắm, xóa đi hẳn ký ức xưa kia của tôi về họ, về Việt Nam.

Đơn giản là họ thay đổi, còn tôi lạc lõng trước những đổi thay kia.

Cũng chán, cũng nản.

Nhiều khi họ tìm gặp tôi, thông báo về việc họ sắp tự tử. Tôi khuyên không được. Tôi chấp nhận không được. Và rồi tôi lại ủng hộ, một cách điên rồ, như thể chính tôi bị cuốn vào những suy nghĩ tiêu cực ấy.

Tôi giờ là một nạn nhân của dòng xoáy cuộc đời rồi.

Ngày xưa tôi từng đọc một câu nói trong lớp học văn, và tôi vẫn nhớ đến tận bây giờ. Rằng đã sống trên cuộc đời này, dù là con điếm hay có là thương gia, dẫu là hoàng tử hay những ai nghèo hèn rẻ mạt, ai cũng ít nhất một lần phải trải qua cảm giác đau thương. Đời đau đến vậy, mà tôi chẳng nỡ bỏ lại sau lưng những đau thương kia. Sợ rằng sẽ mất những hạnh phúc đợi chờ sau buồn đau ấy, sợ rằng để lại nước mắt cho những người yêu tôi. Đơn giản, tôi sợ sống, nhưng tôi sợ chết hơn. Vì chết thì cô độc lắm, buồn lắm.

Đời đau đến vậy, nhưng vì đau mới biết trân trọng từng tiếng cười. Có những người nghe niềm đau của tôi, sẻ chia và giúp đỡ tôi vượt qua. Chết đi rồi thì mất tất cả. Cái gì cũng sợ.

.

.

Sao giờ tôi sợ nhiều thế?

Ngày xưa, trước khi tôi vào NTH, tôi có biết sợ gì?

Tôi muốn trách tất cả cho Bùi Cảnh Bộ :)) và trách tôi, vì tôi ơi, sao tôi nhạy cảm vậy?

.

.

Ngày chán.

Thứ Ba, 22 tháng 5, 2012

[Translated Fiction] Legend of Porasitus


Writer: Kẻ lãng du (a.k.a. Halcyon/Miên Miên/Headoles)
Original Language: Vietnamese
Translated to English by Diệm Tử Linh (a.k.a. Quỳnh Thư)

The translator's note should be updated in no time, as soon as I find myself some free time :)

The translation might be updated like one chapter a month. I don't have much free time, as well as the writer.  I apologize for any inconvinience. Also, this story has 2 editions. I'm translating the new one.

Please leave some comments to support both the translator and the writer.

P/s: I'll try to translate everything which the writer said, so that you have a better concept of this story. My words shall be presented in green, and the writer's words shall be in grey.

That's it. Enjoy the story.
.

.


LEGEND OF PORASITUS
by Kẻ lãng du (a.k.a. Halcyon/Miên Miên/Headoles)

Genres: Fantasy/Drama/Romance/War…
Warning:1/ Though you might find some SA throughout the story, there’s not enough to be considered about.
2/ No “Pure justice” exists here.
Note: Should anyone prefer to repost Legend of Porasitus, do inform me, state out the credit (author’s name, homepage: http://legendofporasitus.com) and after reposting, send me the link.

In case you do not repost LoP as a whole piece, but partially to quote in your post, signature, v.v… credit must be stated out (quoted from Legend of Porasitus – by Thảo Dương/kẻ lãng du – http://legendofporasitus.com).

Using LoP without considering what I, the author, clearly stated, shall be considered plagiarism.

.
.
.
.

According to the ancient myth, there exists a silk string attached to every human being ever since birth, which is managed by three goddesses. They are Clotho, the weaver who weaves the silk string so life could be; Lachesis who draws the length of each life and other events, which some might consider “destiny”; and Atropos, the strict judge, who holds in her hands the powerful scissor that cuts strings in destined times.

Life is a circle, live to die, die then be, as endless as the universe’s repeating its routine. Human beings forever dreams of eternity. But there’s been a quote:


“Life is the game of chess. I hope death should come soon, still yearn for its never coming. My hope shall discover the winner of this great game of life.  My yearning fears for all those ambition never being achieved. Yet I know, given time enough, this game I might win.”


Meaningless lives, meaningless deaths. The narrated world in this sorrowful yet glorious history book isn’t meant for those.


Live, to be remembered. Live, to pride on being timeless heroes till death arrives.


Heroes can live either by blood or kindness. Yet most importantly, heroes are those daring to live on faith.


Legend of Porasitus… the final bible upon those who sacrificed, rose up in hazy winter’s blue sky, is the story narrated in an olden book about a bloody and teary tale, the hymn of war and endless love.


A star that shines upon three fates.


And that olden tale has become a living legend, written in blood of those who passed away and regretful tears of those who survived… to suffer.

Thứ Hai, 21 tháng 5, 2012

Note cho một đêm dài


Cũng lâu lắm rồi mới có một đêm thức. Mà đâu phải là hôm nay lén lút trốn, để rồi mất ngủ này nọ? Đủ giấc rồi đấy chứ. Chỉ là đêm nay muốn thức thôi.

Có một thuở, cứ đêm về là lại có đều đặn một bài blog trên một blog tự kỷ. Mỗi bài viết đấy cứ phản ánh tất cả trong tâm hồn, từ những lo lắng về ngày tan trường, từ những buồn lòng vì bố mẹ cãi nhau, tất cả đều được đưa lên trên blog. Nơi ấy như chiếc hộp nhỏ chứa đựng những gì thầm kín nhất mà mãi chẳng dám mở miệng ra tâm sự với ai. Để rồi những tiếng trải lòng ấy cũng có người đọc, quan tâm, hỏi han và nhận xét. Lắm khi vui lắm đấy, đơn giản vì biết, mình đang tồn tại, và có người quan tâm đến sự tồn tại của mình thôi.

Ngày xưa blog là một chốn riêng tư. Viết không bao nhiêu người đọc, viết gì cũng tự do thoải mái. Nói xấu cả thiên hạ, chửi bới hết người này đến người khác mà vẫn mạnh mồm. Giờ thì vẫn tự do thoải mái, nhưng do người đọc nhiều hơn rồi, nên sự vô tư trong lời nói và ngôn từ ngày nào cũng mất đi dần. Lắm khi, buồn lắm, buồn thật buồn, nhưng cũng không blog lên được. Cả một bài viết dài bị xóa trong tích tắc, chỉ vì sợ người ta đọc được, người ta biết cái bản chất xấu xa của mình, cả sự ác mồm ác miệng nữa. Tâm sự cũng chẳng còn tin tưởng ai để tâm sự, nên bao nhiêu nỗi lòng cứ trôi ngược vào trong. Để rồi khóc, để rồi thật giả tạo mà hiền lành và ít nói hơn mọi ngày; để rồi lại chẳng muốn nói năng gì, chỉ thích ngồi trong một góc thật tối thôi.

Blog lớn lên, chủ blog cũng đã lớn lên. Có những khi đọc lại những bài viết ngày xưa, chỉ biết cười: "Mình của hôm qua là thế à?", xong tự hào hơn, tự bảo rằng: "Này Quỳnh Thư của tôi ơi, cô lớn hơn một chút rồi đấy. Cho phép cô tự hào một chút đấy, cứ thỏa mãn thoải mái đi. Chỉ có cô và tôi thôi này.". Cứ từng ngày trôi qua là từng ngày mất đi bản thân.

Chắc blog chưa bao giờ thay đổi. Chỉ là bản thân chủ blog thay đổi thôi. Dấu chân và yêu thương để lại cũng là dành cho chủ blog, chưa bao giờ dành cho blog.

Cũng vì vậy, ẩn chứa trong sự tự hào đó, vẫn có một nét buồn nhất định, không bao giờ phai đi được.

Ngày xưa tôi biết nhiều người lắm, nói chuyện vui đùa cùng nhiều người lắm.

Giờ đây tôi vẫn biết nhiều người, nhưng người ta là những người mới. Tức là người cũ đã lần lượt bỏ tôi đi, cũng như tôi đã tự tách rời bản thân vói người ta.

Tôi tham lắm. Tôi thích nhận được thôi, tôi không thích mất đi gì cả.

.

.

Là lần thứ bao nhiêu rồi? Khi tôi bắt đầu nhìn lại bản thân và hoang mang, không biết mình ở đâu trong thế giới rộng lớn này.

"Biết người biết ta, trăm trận trăm thắng". Nhưng tôi không biết "ta", cũng chẳng biết được "người". Thua cuộc hoàn toàn, bị xoáy hoàn toàn.

Tôi 16 tuổi, không được thích cười như những người cùng tuổi khác. Tôi cũng buồn chứ. Sao tôi không thấy vui?

Tôi 16 tuổi, không thích những gì những bạn bè cùng trang lứa thích. Tôi cũng bơ vơ chứ. Sao tôi không có chung sở thích với mọi người? Tôi biết nói gì trong những cuộc nói chuyện chung?

Tôi 16 tuổi, tôi làm được nhiều điều bạn bè tôi không làm được. Tôi cũng sợ chứ. Tôi cứ thế này, có xa cách mọi người quá không?

Tôi 16 tuổi, tôi thích ru rú ở nhà với sách, với bố mẹ. Tôi cũng hoang mang chứ. Đến bao giờ thì tôi trở nên khép kín với xã hội hoàn toàn?

Cảm xúc thì đầy lắm, nhưng tiêu cực thì nhiều. Nói lại chẳng ai tin, nghĩ rằng: con này bị điên! Vậy nói với ai bây giờ?

Có bao nhiêu bạn thân là vậy, cuối cùng cũng chỉ còn lại tôi là hiểu mình.

Một thuở, tôi vào đâu đó, tôi đọc được những dòng đại loại thế này và cứ nhớ mãi. Không nhớ nguyên văn nữa, ý chính thôi.

"Yêu thương đến đi, để lại những dấu chân nông sâu khác biệt trong tim tôi. Có những khi tôi muốn cầm chổi quét đi tất cả, nhưng lông chổi sắc nhọn quá, không đủ để nâng niu tim mềm"

Tôi đang thấy vậy đấy.

.

.

Thật ra tôi giả tạo lắm đấy. Nói cái này mà nghĩ cái khác đấy. Lắm khi cười mà chả thấy buồn cười đâu. Cười vì thấy đó là một vở hài, cười vì cần phải cười thôi.

Thôi thì cũng mong xã hội chấp nhận được sự giả tạo của tôi, đập phá nó được thì tôi cũng mừng.

.

.


Đời buồn lắm em tôi ơi. Giàu đến đâu mới mua được một tiếng cười thật lòng?

Nên thôi, em cười đi, đừng tiếc nuối gì nữa. Biết đâu, em lại giàu hơn cả tôi đấy.

Thứ Bảy, 19 tháng 5, 2012

Skylar Grey - Coming Home

Trình bày: Skylar Grey
Bài hát: Coming Home






Lời nhạc - Lyrics:

And the blood will dry
Underneath my nails
And the wind will rise up
To fill my sails

So you can doubt
And you can hate
But I know
No matter what it takes

I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming home
Let the rain wash away, all the pain of yesterday
I know my kingdom awaits and they've forgiven my mistakes
I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming

Still far away
From where i belong
But it's always darkest
Before the dawn

So you can doubt
And you can hate
But i know
No matter what it takes

I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming home
Let the rain wash away, all the pain of yesterday
I know my kingdom awaits and they've forgiven my mistakes
I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming

I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming home
Let the rain wash away, all the pain of yesterday
I know my kingdom awaits and they've forgiven my mistakes
I'm coming home
I'm coming home
Tell the world I'm coming home

Lời dịch

Và máu sẽ khô
Dưới từng nanh móng
Và gió sẽ thổi
Đẩy đưa cánh buồm

Nên, bố mẹ cứ nghi ngờ
Và ghét bỏ con đi
Chỉ là, con biết
Dù thế nào đi nữa

Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi
Để mưa cuốn trôi
Đau thương ngày cũ

Có vương quốc đương ngóng con từng ngày
Có những ai đã tha cho con rồi
Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi.

Vẫn còn xa quá
Từ nơi con đứng
Nhưng bố mẹ ơi
Sau cơn mưa, trời lại sáng

Nên, bố mẹ cứ nghi ngờ
Và ghét bỏ con đi
Chỉ là, con biết
Dù thế nào nữa

Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi.
Để mưa cuốn trôi
Đau thương ngày cũ

Có vương quốc đương ngóng con từng ngày
Có những ai đã tha cho con rồi
Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi.

Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi.
Để mưa cuốn trôi
Đau thương ngày cũ

Có vương quốc đương ngóng con từng ngày
Có những ai đã tha cho con rồi
Con sắp về, con sắp về rồi
Bố mẹ khoe đi. Con sắp về rồi.

Chủ Nhật, 29 tháng 4, 2012

Thiên thần yêu bé con của chị.

Mấy hôm này rất yêu Mimi. Cô bé được 5 tuổi, là con của chị Mỹ - một người quen của mình ở bên này; khá lanh lợi và không biết nói tiếng Việt. Nghịch ngợm và đáng yêu kinh khủng.

Cô bé có một điểm thú vị là rất thích chụp hình, dù chỉ mới 5 tuổi. Chị Thư lôi bé ra chụp hình tự sướng với chị Thư, và bé rất thích (cười). Bé hệt như những cô cậu tuổi mới lớn vậy, chụp tấm nào xong là đòi lấy máy hình ngay để xem hình; hình xấu hay đẹp gì cũng bắt chị chụp lại.

Chị yêu bé lắm, bé biết không? Thật sự chị muốn dạy bé học quá, nhưng vẫn nghĩ mãi mà chưa ra được cách nào để mẹ bé đồng ý cho chị dạy cả.


Hai chị em gái với nhau. Được chụp hình nên cười toe toét cả ra, yêu quá (cười).

Em ấy làm mặt hề =)

Nói cho cùng thì chị vẫn là đứa cực kỳ yêu con nít; cũng như luôn mong chờ có một đứa bé trong nhà. Nhiều khi đi ăn mà nhìn theo con nít đến mức bạn bè còn phải nói: "Thôi được rồi Thư ơi". Nhưng lắm lúc vẫn nghĩ, đâu phải chỉ vì vậy mà chị yêu em? Yêu em vì em là Mimi bé con, lúc nào cũng ôm chầm lấy chị mỗi khi chị đi về đấy chứ. Vì em là Mimi bé con cười lên tiếng rất ngây thơ khi chị lấy đồ ăn, là Mimi đáng yêu của chị rất thích đòi chị chụp ảnh cho em.

Mong em lớn lên yên lành và một ngày hiểu được tiếng Việt, cho chị hiểu em hơn.

.

.

Mới nãy vào đọc blog lại những bài hồi 2010 2009.

Công nhận hồi đó ăn nói vô duyên kinh (cười), đọc mà cứ cảm giác như đó không phải là mình. Giờ thì có lẽ vẫn vô duyên, nhưng đỡ một tí.

Lắm điều cũng thú vị thật.

Thứ Bảy, 21 tháng 4, 2012

Cho đến cuối đời, vẫn là con sai

Mẹ ơi, có lẽ cho dù đến cuối đời này, dù cho con có được bất kỳ học vị gì, dù con được tuyên dương khen thưởng thế nào, vẫn là con sai mẹ ạ.

Mẹ nuôi con qua tiếng ầu ơ ãi dầu, qua những câu mắng mỏ đầy nét căng thẳng mệt nhọc. Chăm sóc của mẹ cho con hằn lên thành những vết nhăn trển trán, thành những sợi tóc bạc cứ nhạt màu đi từng ngày. Mồ hôi mẹ, mẹ chùi đi để con được vui. Nước mắt mẹ, mẹ giấu đi cho con ngây thơ theo tháng ngày. Mẹ dành cả đời mẹ cho con, vậy mà con đã làm được gì cho mẹ?

Câu trả lời là, chưa làm được gì cả, mẹ ơi.

Con lớn lên không ngoan ngoãn như bao đứa trẻ khác. Con học dốt, con bướng bỉnh, con hỗn hào, con nhạy cảm đến vô duyên. Con yêu cầu mẹ phải đạt được những chuẩn mực con đề ra, rằng phải tôn trọng con, cho con những gì con muốn. Con mãi yêu cầu tất cả, song sau những lời yêu cầu đó, mẹ mãi là mẹ thôi. Mãi mãi, mẹ là mẹ thôi.

Con của mẹ hư hỏng như thế đấy, hỗn hào như thế đấy, vậy mà mẹ cứ thương, cứ yêu, cứ bảo bọc cho hết mình. Mẹ dạy con theo cách tế nhị nhất mà bất kỳ người mẹ nào có thể đưa ra; dạy con những đức tính dịu dàng chăm chỉ, dạy con bỏ đi cái tật lề mề lười biếng, dạy con ông sao rất sáng, nền trời rất xanh. Một đời con chính là do mẹ dạy. Nhưng con thơ dốt quá mẹ ơi, chưa bao giờ con hiểu được những bài học của mẹ cả.

Mấy hôm rồi con cúp tiết liên miên, mẹ buồn lắm, vậy mà con cứ thờ ơ. Con quên mất tiền để con được đi học là vắt ra từ mồ hôi nước mắt của mẹ. Con quên mất, ở một nơi thật xa, chính là quê nhà của con ấy, có người phụ nữ cả cuộc đời vẫn dõi theo con và bảo vệ con theo từng gót đường đời. Con quên mất, cả những khi mẹ mải khóc một mình, mặc cho nỗi nhớ gặm nhấm trái tim mẹ. Con quên mất, con quên mất, con quên mất rồi mẹ ơi!

Con hư lắm. Con tệ lắm. Con xin lỗi mẹ.

Mẹ ơi, con nhớ mẹ.

Chừng nào con mới được về với mẹ để xin lỗi?

Chủ Nhật, 15 tháng 4, 2012

[Vietsub] Hàng xóm tôi là Totoro


Nếu bạn nhận ra mình còn đủ bé để tin vào những điều kỳ diệu, còn đủ bé để yêu thương và mơ ước không toan tính... Hoặc nếu bạn nhận ra mình không còn bé nữa... Hãy để Totoro và xe bus mèo chở bạn về với tuổi thơ, với cái cảm giác phép màu lấp lánh trên những ngón chân, tỏa sáng trên những đầu ngón tay, và ấm áp trong tim không nguôi.






Download

Bản thường 450p MF
Bản HD 720p MF
Pass giải nén: Ghost

Công trạng


Dịch: Joni
Biên tập:  Diệm Tử Linh
Time: chị Ruồi
Encode: chị Sèo

Thứ Bảy, 14 tháng 4, 2012

Lee Soo Young - I Juk-il-nom-ui Sa-rang

Trình bày: Lee Soo Young
Bài hát: I Juk-il-nom-ui Sa-rang
OST phim A love to kill

To Bình: Thân tặng Bình Rùi đang ở Mỹ của t <3 biết m thích nhạc Hàn nên dịch xong tặng m á.

To mọi người: mình không biết tiếng Hàn, nên nếu có sai sót gì mong mọi người nói nhé.



Lời Hàn

이 죽일 놈의 사랑
이수영
이 죽일놈의 사랑 OS


아니에요 그대는 내사람이 아니죠
그래 어울리지 않아요 내겐
처음 그댈 보았을 때도
내 맘속에 들어 왔던 그때도
그댄 아니였죠

달아나요 내 눈이 보지 못하게
내 가슴이 자라지 않게
내 마음이 알지 못하게

오- 미움으로 깊게 자라난 그대가
나의 가슴을 뚫고 사랑이란
낫지 않을 뿌릴 내려

사랑해요 사랑해줘요 그대여
안돼 우리 이러면 안돼 멈춰서 더는 안돼

할수 없죠 내 맘을 없던일로 지워내는 일
눈물 먼저 흘리게 하죠
그댈 보지 않았더라면
아니 그대라는 사람 없다면
아프지 않을텐데

미워해요 사랑을 알게해서
그대 땜에 살게 해서
나도 날 어쩔 수 없어

오- 미움으로 깊게 자라난 그대가
나의 가슴을 뚫고 사랑이란
낫지 않을 뿌릴내려

사랑해요 사랑해줘요 그대여
안돼 우리 이러면 안돼 멈춰서 그대여

사랑해요 사랑해줘요 그대여
안돼 우리 이러면 안돼 멈춰서 더는 안돼 -

Phiên âm

a-ni-ye-yo ku-dae-nun / nae sa-ra-mi a-ni-jyo
ku-rae / ou-li-ji an-ha-yo nae-gen
choum gu-dael boa-ssul tae-do
nae mam-su-ge du-ro wa-don ku-tae-do
ku-daen a-ni-ot-jyo

da-ra-na-yo nae nu-ni bo-ji mo-tha-ge
nae ga-su-mi ja-ra-ji anh-ge
nae mau-mi al-ji mo-tha-ge

Oo mi-yu-mu-ro gip-ge ja-ra-nan ku-dae-ga
na-ye ka-su-mul-tu-go
sa-ra-ngi-ran na-ji an-hul pu-ril naer-yo
sa-rang-hae-yo sa-rang-hae-jwo-yo /ku-dae-yo
And-wae / u-ri i-rom-yon and-wae
mom-chwo-so do-nun and-wae

hal su ob-jyo nae ma-mul
ob-do-ni-llo ji-wo-nae-nu-nil
nun-mul mon-jo hu-lli-ge ha-jyo
ku-dael bo-ji anh-at-do-ram-yon
a-ni ku-dae-ra-nun sa-ram ob-dam-yon
a-pu-ji anh-nul-ten-de

mi-wo-hae-yo / sa-ra-ngul al-ge hae-so
ku-dae ddae-me sal-ge hae-so
na-du nar o-jol su ob-so

Oo mi-yu-mu-ro gip-ge ja-ra-nan ku-dae-ga
na-ye ka-su-mul-tu-go
sa-ra-ngi-ran na-ji an-hul pu-ril naer-yo
sa-rang-hae-yo sa-rang-hae-jwo-yo /ku-dae-yo
And-wae / u-ri i-rom-yon and-wae

mom-chwo-so ku-dae-yo
sa-rang-hae-yo sa-rang-hae-jwo-yo /ku-dae-yo
And-wae / u-ri i-rom-yon and-wae

Lời dịch

Không phải rồi, không phải là anh
Một ai đó chỉ thuộc về riêng em
Mình không thuộc về nhau, anh ạ
Từ phút giây khi em được gặp anh,
Khi anh cất bước vào tim em,
Đã không phải anh rồi

Anh đặc biệt quá
Đừng nhìn mắt em, anh nhé
Xúc cảm trong em lẫn lộn xiết bao
Và mãi mãi, sẽ chỉ như thế thôi

Kẻ trưởng thành giữa ruồng rẫy là anh,
Níu chặt tim em, vào vết thương anh để lại
Em yêu anh. Nên, yêu em đi.
Đôi mình đâu phải thế này?
Không dừng được nữa rồi.

Em biết làm gì đây
Hình dáng anh mãi hiện diện trong tim
Và nước mắt em rơi

Nếu em chưa thấy anh
Không, nếu em chưa gặp anh
Đau thương này đâu đến, anh nhỉ

Xin lỗi anh
Vì em yêu anh, vì em quá cần anh
Em biết làm sao đây?

Kẻ trưởng thành giữa ruồng rẫy là anh
Níu chặt tim em, vào vết thương anh để lại
Em yêu anh. Nên, anh yêu em đi.
Đôi mình đâu phải thế này?
Không dừng được nữa rồi.

Em yêu anh. Nên, yêu em đi.
Đôi mình đâu phải thế này?

Tôi.

Hôm nay cũng như rất nhiều ngày khác: ngủ quên, kiếm cớ bùng học và bùng học cả ngày. Thì cũng đã dọn phòng xong, làm nhiều thứ xong rồi đấy. Điểm giữa kì cũng ra, không quá tệ cho một con bé lười biếng chẳng chịu học bài. Xét về căn bản, hôm nay là một ngày tốt lành, chẳng có gì tồi tệ cả. Quá may mắn cho một buổi thứ sáu ngày mười ba.

Mình đọc qua blog chị Ruồi, rồi cũng phân vân vài điều. Rằng vì sao mình lại quyết định làm súp? Rằng vì sao mình dịch nhạc nhẽo hết ngày này qua tháng nọ? Rằng điều này, rằng điều nọ.

Nhiều người khi biết được mình làm những điều này, cũng bảo rằng: "Rảnh quá". Không hẳn là rảnh đâu, việc đời dồn dập thế kia mà. Cũng không phải chán đến mức chỉ muốn bù đầu vào gì đó. Vì thường thường, vẫn đi chơi, vẫn tám nhảm, vẫn làm nhiều thứ kia mà.

Nói một cách nào đấy, làm súp hay dịch nhạc cũng là vi phạm bản quyền đấy (cười). Thế thì sao vẫn cứ làm nhỉ?

Chẳng biết được nữa.

Chỉ là hiện tại, vẫn còn thấy thích thôi.

Chẳng nhận ra lý do cao cả nào cho hành động của mình cả.

.

.

Mấy hôm này trên fb có trò nhận xét này kia. Có nhiều cái thú vị lắm cơ =)

"Bạn Thư nào...
Có thể nói cái first impression vẫn còn tới bây giờ...
1) Bạn có thể nói là một con người năng nổ hoạt bát trong 1 cái vỏ rất là imbalance, có thể nói là hơi shy
2) Bạn giỏi tiếng anh
3) Bạn qua Can trước tui (tui hựn) :(("

(Duy Khiêm)

"♥ nhìn dth* :x e thíc cái cover của chị :">
♥ học giỏi anh văn, là du học sinh :D
♥ thân thiện và dễ gần :x"

(Bé Rùa)

"cết mấi thứ linhtinh cô hay mua ♥
có thể nc rất nhiều rất lâu ♥
nhiều khi hay buồn vẩn vơ :-? ♥"

(Trang)

"_ còn bé đã sống một mình
_ du học sinh
_ cũng chơi trại tiếp lớp 10"

(Anh Hùng)

" c e mình chung trường;)
♥ c cao cao:">
♥ mái ngố:X"

(Bé Moon Tí Nị)

"Hihi, tuy là chưa thực sự nói chuyện vs bạn nhìu lần nhưng số lần đụng mặt ở trường cũng ko fai là ít đâu nhek ^^ Ấn tượng là cái tính dễ thương và nhắng nhít của bạn này :)) Cỏ vẻ như bạn thực sự tốt!!! (theo nhiều mặt nhek)"

(Lylzea Riko - một ai đó mình không nhớ gặp lúc nào)

"Thư nằm trong số những ng k bt và đặc biệt T đã quen
thích những gì ng khác k thích
sống thật v bản thân
k hùa theo số đông
thẳng thắn, k ngại làm mất lòng ng khác
nên chắc k vừa lòng nhiều ng
luôn cố gắng giữ những gì mình đang có
còn hay emo
khá nóng tính
có tự lập
biết tôn trọng ng khác
lớn hơn những đứa cùng tuổi
nên mình hay cẩn trọng lời nói v thư
để thư tôn trọng
chứ k nc bình thg tà la từa lưa như mấy đứa khác đc
sợ thư nổi giận hay đánh giá thấp k chừng
nguy hiểm ngầm lol
khá là phức tạp
k nhìn ra đc"

(Trúc)

Nhận xét làm mình thấy thú vị nhất là của bạn Duy Khiêm và bạn Trúc í :)) không ngờ còn có người nhận ra cái bản chất giả tạo của mình. Thú vị gớm :))

Ừ, mình giả tạo kinh lắm. Với người khác nhìn như gái ngoan hiền dịu dàng, sau lưng đâm chọt và ác mồm kinh lắm ấy :)) Ai nói mình hiền lành ngoan ngoãn là chưa hiểu mình rồi đó :))

Lắm khi người khác bảo mình bất bình thường, trong khi mình thấy mình bình thường chán í.

.

.

Hôm nay 13 trên 23 dưới.

Quyết không ra đường một bước =)

Thứ Hai, 9 tháng 4, 2012

Có những điều đã lớn lên cùng tôi.

Hôm nay, tôi cảm nhận được chút bình yên hiếm hoi xuyên suốt 16 năm tôi sống. À, cũng không còn là bình yên nữa, đơn giản là bình tâm thôi. Tôi bình tâm lại, đủ để nhớ về những điều thật vui tươi cuả quá khứ, đủ để tưởng niệm về nhữn đau thương và mất mát đã tồn tại.

Ngày này, có lẽ bản thân tôi đã trông chờ lâu lắm rồi. Là cái ngày mà tôi vượt ra những khó khăn nhất định, những khó khăn tưởng chừng chỉ làm tôi muốn bỏ cuộc; là cái ngày tôi đủ tỉnh trí và mạnh mẽ để nhìn lại những điều tôi đã trải qua. Để rồi cuối cùng, tôi nhận ra, tôi yêu quá khứ và hiện tại của bản thân mình vô cùng.

Như ấy là chuyện của những ngày xa lắm, và một ngày bạn thở hắt ra và tự hỏi: "Chuyện đã qua rồi đấy sao?".

Tôi của bây giờ cũng là như thế. Và, tôi đang "ngoảnh lại", như tôi vẫn luôn làm.

Tính cách của tôi cho phép tôi hoài niệm lại hằng tuần, đủ dể nhớ về thực tại của chính bản thân. Nói hoa mỹ đến vậy, nhưng căn bản là vì hay tự kỷ nên mới thế đấy. Dường như công thức cho những điều này là một đêm cô độc, thức nghe nhạc nhẽo cùng đêm lạnh, chờ đến khi chỉ còn ta với ta. Quá khứ sẽ về, hiện tại tạm trốn mình đi, cũng như tương lai hiện lên một dấu hỏi thú vị. Để rồi; tôi sẽ thấy yêu bản thân mình hơn thật nhiều.

Lắm khi tôi lại có cảm giác: tôi phần nào cũng là mẹ của chính mình; còn mẹ ruột tôi là một người không thể thiếu để tôi làm một người mẹ hoàn hảo hơn cho tôi. Có thể điều này nghe thật ngớ ngẩn và nực cười, nhưng tôi cảm giác như vậy đấy. Khi tôi nuôi dưỡng chính tâm hồn tôi, nuôi dưỡng tương lai của tôi, tôi sinh ra một con người mới hằng ngày; thì tôi có phải là mẹ của tôi thuộc về ngày mai không?

Nghe khó hiểu quá nhỉ (cười), và biết đâu lại là một suy nghĩ sai lệch mất rồi.

Tôi như một bóng ma ngày ngày theo đuổi tôi của một ngày mai. Tôi mỉm cười hạnh phúc khi "tôi của ngày mai" đạt được tất cả những kỳ vọng chính tôi đặt ra. Còn nếu không, tôi sẽ mắng mỏ đến thậm tệ, ruồng rẫy, bỏ đói; những kỳ vọng "tôi của ngày mai" rồi sẽ tốt hơn.

Kỳ diệu thay, cách "giáo dục bản thân" ấy lắm lúc lại hiệu quả đến không ngờ (dù cho 70% là... vô ích).

Và giờ đây, tôi của ngày hôm nay, sau khi chịu bao nhiêu sự giáo dục nghiêm khắc của bản thân và cha mẹ, tự hào cũng như yêu bản thân mình lắm.

.

.

Hôm nay tôi đọc mail chú Đăng, và một câu nói trích dẫn không-chính-xác từ đó chính là thế này.

"Hạnh phúc là khi ta nhận ra đầy đủ giá trị hiện hữu của thực tại."

Vậy thì, tôi ngạo mạn nói rằng, tôi gần đến ngưỡng hạnh phúc rồi đấy. Tôi được cha mẹ yêu thương, được bạn bè hỏi han, được yêu thương từ Việt Nam ùa vào, được ngắm nhìn trời xanh mỗi ngày. Không hạnh phúc quá sao?

.

.

Tôi nghe lại bài My Irish Friend. Từ đó gợi lên những điều thú vị.

Có những điều đã lớn lên cùng tôi. Là yêu thương xuyên suốt cả quãng đời, là quan tâm hỏi han từ Bích Phương và những người bạn khác, là những bài học sâu sắc tôi nhận được. Quá khứ như ùa về một cách nhẹ nhàng và dịu dàng nhất. Như thể tôi và tôi của hôm qua chính là hai người bạn thân thiết, vẫn luôn ở bên nhau và quan tâm đến nhau mỗi ngày.

Lắm khi "những điều lớn lên cùng tôi" lại trở nên giản dị vô cùng. Là những cuốn sách truyện, là những bài hát tôi hằng nghe, là những câu nói du dương ru tôi vào giấc ngủ. Cũng có khi đó là những khả năng đeo đuổi tôi từ bé, như lảm nhảm suốt 5 tiếng đồng hồ không mệt nghỉ.

Tất cả những điều ấy góp phần tạo lại tôi cả đấy. Đến một bài nhạc lạ lùng cũng ảnh hưởng đến tôi nữa kia mà. Và bài My Irish Friend này cũng thế. Tôi nghe nó không dưới 4 năm rồi. Cả bài Thanksgiving của George Winston nữa.

Lý do của bài viết này, chính là nghe lại bài này đấy. Quá khứ bắt đầu ùa về và tôi cười trước một tôi trẻ tuổi thơ ngây.

Tôi nhớ về những trưa mát lành của Việt Nam, gió thổi khiến tán lá xào xạc, khẽ lay động đến giấc trưa yên lành của những ai đang nghỉ mệt. Chim dường như cũng tìm về một chốn nghỉ ngơi, để giữ im lặng tuyệt đối, bảo vệ cho những giấc mơ trưa được yên đẹp và không điều gì khuấy động cả.

Tôi nhớ về những chiều âm u gió lạnh ở đường Đồng Đen, trường Âu Lạc. Tôi đứng ngoài cửa đợi chờ Bích Phương đến trường, đến tận khi mưa ướt hết tà áo hồng. Phải đấy, đã có một thời tôi yêu màu hồng nhạt ấy lắm, đến mức chỉ mặc một màu ấy thôi.

Tôi nhớ về những sáng, xin xỏ bố cho đi lễ hội truyện tranh với Bích Phương. Rồi bố cho tận 100 ngàn, sung sướng vô cùng. Đó đâu phải là một khoản tiền nhỏ?

Tôi nhớ những ngày đi học tiếng Anh. Lần đầu tiên kinh nguyệt, máu ướt cả váy trắng và bị bọn con trai trêu chọc (cười), nhớ cả những giờ học tiếng Anh tôi... đánh giáo viên (hồi đó học võ và giáo viên bỗng thành dụng cụ thực hành). Cả chuyện khi ở nhà, mẹ giận tôi không chịu làm bài tập, và tôi hoang mang trong những "lần đầu" đó nữa.

Tôi nhớ những khi mẹ đánh, khóc đến ngất lịm người, khóc đến ánh mắt nhuốm màu đỏ bi thương. Khóc đến mức mắt lòa đi, không thấy được gì nữa. Tôi nhớ những khi sợ hãi trốn trong toilet và khóa cửa lại thật chặt. Nhớ cả những nỗi sợ ấy nữa.

Tôi nhớ những đêm thức trên phòng, đọc truyện tranh. Gió mát lành ùa vào, ôm lấy tôi, phảng phất theo hương hoa từ chợ gần nhà. Trăng cứ tròn như thế, và sao như lu mờ trước ánh trăng thật đẹp.

Tôi nhớ những ngày được dắt xuống Dầu Tiếng và choáng ngợp bởi bầu trời đầy sao.

Tồi nhớ tất cả. Tôi yêu tất cả. Tôi muốn quay về với tất cả.

Bài hát như chiếc cầu dẫn tôi quay về lúc trẻ thơ, cho tôi hưởng thụ lại những gì tôi đã mất, để rồi đưa tôi về thực tại khi giai điệu du dương dứt hẳn.

.

.

Cảm xúc nhiều quá.

Viết không hết được.

Thôi thì cứ nuôi dưỡng trong lòng, để đến một ngày cảm xúc ấy mạnh mẽ hơn, tôi sẽ mở ra những nút thắt khóa chặt tâm can của mình.

Updated!!

Trời ơi, bụi! Bụi dày quá!

Xin lỗi mọi người là thời gian qua mình bận quá, không kịp thời gian để chăm chút cho blog này nhiều. Đôi khi là những bài viết ngắn hay bản dịch ngắn, không còn được mỗi ngày một bài như ngày trước nữa. Mong mọi người thông cảm cho. Dạo này bận như điên ấy, mãi đến gần đây mới thảnh thơi ra được.

Viết bài này để thông báo cho vài việc (cười).

1. Mình đang cố gắng đổi lại giao diện blog bằng cách đi xin background của người ta cho nhà mình xài.
2. Đổi lại cách sắp xếp blog luôn. Một ngày đẹp trời và nhận ra, cái blog nó... bừa bộn quá, chịu không nổi.
3. Mình sẽ trở lại, nguy hiểm hơn xưa (lười biếng hơn xưa).

Cám ơn mọi người đã chịu bỏ thời gian ra vào đây và đọc những lời lảm nhảm của mình.

Thứ Năm, 5 tháng 4, 2012

Trách nhiệm

Tôi không có ý định tâng bốc bản thân nữa, vì tôi cũng không còn lý do để làm như vậy. Tôi sẽ tự nhận mình giỏi, cũng như tôi sẽ tự nhận mình dốt. Đối với những ai chấp nhận được những dòng suy nghĩ này của tôi, thì hãy đọc. Đừng mở ra xem để rồi nói xấu tôi, vì tôi không quan tâm đâu. Nó chỉ làm cơ miệng bạn phải hoạt động nhiều hơn, tốn nước bọt và thời gian hơn để nói về một đứa như tôi.

Giờ đây, tôi đang viết bài viết này, có chăng cũng vì tôi đang rất xúc động trước những gì tôi đã trải qua. Thiết nghĩ những suy nghĩ này rồi sẽ đến một ngày được tôi mở ra đọc lại, được trân trọng bởi chính tôi, được phì cười vào và được tôi tự nhủ: “Ngày xưa, tôi đã thế này đây”. Vậy nên tôi viết.

Tôi hiện là một du học sinh ở Canada và tôi tự trộm nghĩ rằng, bản thân mình đã được hưởng hai nền giáo dục khác nhau, với ba phương pháp giáo dục đối lập. Tôi đã từng là một học sinh giỏi, cũng đã từng là một học sinh dốt. Có lẽ, tôi nghĩ, tôi hiểu được suy nghĩ của một học sinh giỏi, cũng như hiểu được những gì một học sinh dốt trải qua.

Nhiều khi tôi tự hỏi, phải chăng cũng vì vậy mà giờ đây tôi mới trái tính trái nết thế này? Có những người tiếp xúc với tôi và bảo: “good girl, sweet girl, nice girl” (cô bé ngoan, cô bé dễ thương, cô bé tốt bụng). Cũng có ai đó nói tôi là một đứa trẻ “hỗn láo, mất dạy, khôn nhà dại chợ, dốt nát”. Nó không còn là do định nghĩa khác nhau của “hỗn láo, mất dạy” ở từng nơi nữa. Nó cũng không còn là định kiến và áp đặt lên một đứa trẻ. Nó là tiếp cận với một suy nghĩ mới, một cách tích cực và một cách tiêu cực. Nó nhiều khi, cũng chính là tiến hóa và thoái hỏa của giáo dục.

Nói một cách vĩ mô đến vậy, nhưng bản thân tôi thật ra không hiểu một cách tường tận về cách giáo dục của từng nơi. Tôi chỉ đơn giản là một học sinh, đang băn khoăn và suy nghĩ, vì sao phương pháp giáo dục và thành quả giáo dục của hai nơi quá khác nhau? Có khi nào nền giáo dục ấy dung nạp được không? Để rồi tôi nhận ra, bản chất sự khác biệt của hai nơi chính là “nhận lấy trách nhiệm” và “đùn đẩy trách nhiệm”.

Ở cấp một, tôi thừa hưởng một nền giáo dục mang đậm bản chất Việt Nam. Hư là đánh, mà ngoan thì chỉ giáo viên khen trước lớp. Học sinh năng động giơ tay là học sinh ngoan ngoãn, giỏi giang. Học sinh lười biếng, hạnh kiểm khá, học lực khá, sẽ bị xem là học sinh hư. Và khi tiểu học, tôi đã là một học sinh giỏi. Tôi luôn ở trong top 5, thậm chí có một đợt giáo viên còn giải thích với tôi: “Đợt này em không được đi thi học sinh giỏi là vì em chỉ hạng 4, còn thầy chọn ra 3 học sinh giỏi nhất đem đi thi. Đừng buồn em nhé”. Lúc đó tôi chẳng… biết gì về khái niệm học sinh giỏi. Cứ đến lớp và ngoan ngoãn làm bài ở nhà, đến đâu thì đến. Cấp một dễ dàng và không áp lực một tí nào.

Đến cấp 2, tôi học trường Lữ Gia. Đến bây giờ, đó vẫn là ngôi trường tôi nhớ về nhiều nhất, cũng là nơi có cách giáo dục… lạ nhất tôi từng gặp. Đó là nơi giao thoa của sự tự giác và sự bắt buộc, hay ít nhất là tôi nghĩ như vậy trong suốt 4 năm tôi học ở đó. Đến sau này xem chừng cách giáo dục ấy không còn hiệu quả nữa.

Lữ Gia là một ngôi trường trong quận, trường khá giỏi (hạng 3 toàn quận). Dù cho đối tượng học sinh vào Lữ Gia có rất nhiều học sinh với cha mẹ là người lao động; việc giáo dục trở thành một điều bắt buộc chứ không còn là mục đích nữa. Có rất nhiều người học từ Lữ Gia xong đã phải vào trường nghề, do chí hướng và định hướng học hành đã không tồn tại trong tư tưởng của cả học sinh cả phụ huynh. Nhiều người bảo tôi: “Lữ Gia của mày thế đấy, mà có ai vào được trường giỏi đâu”. Nhưng tôi vẫn trộm nghĩ, đối với một ngôi trường mà không bao nhiêu lớp được chí hướng học hành; còn lại đến trường vì nghĩa vụ và bạn bè, mà đạt được kết quả như năm tôi là đã đáng mừng rồi đấy.

Ở Lữ Gia, chúng tôi được dạy cách hợp tác và cố gắng hết sức mình. Những phong trào được tổ chức và giáo viên hướng dẫn chúng tôi rất nhiệt tình. Đến khi xảy ra chuyện, phụ huynh và giáo viên (kể cả giám thị) kết hợp rất chặt để HƯỚNG DẪN chúng tôi chuyện gì nên làm và không nên làm. Lớp 9 tôi đã gây ra một chuyện tày đình, và cuối cùng điều tôi nhận được là nhà trường cũng như cô giáo chủ nhiệm (cô Quỳnh) đã giúp đỡ tôi vô cùng nhiều để tôi vượt qua mọi chuyện. Tôi mạn phép nghĩ, biết đâu những sự giúp đỡ đó không còn vì trách nhiệm nghề nghiệp nữa, mà chính là vì tình yêu của giáo viên đối với học sinh và nghề nghiệp của chính mình.

Ở cấp hai, tôi vẫn là một học sinh giỏi, lúc nào cũng ở trong top 10.

Đến cấp ba, tôi học Nguyễn Thượng Hiền, một trong những ngôi trường tốt nhất (nằm trong top 4) của thành phố Hồ Chí Minh lúc ấy. Những tưởng nền giáo dục sẽ tuyệt vời hơn nhiều, nhưng tôi lại khá… thất vọng. Tôi đã là một học sinh dốt, và cảm giác như họ sẵn sàng bỏ rơi tôi và đuổi học tôi nếu tôi học dốt và kỷ luật kém. Tất cả như là chế độ độc tài và chế độ phong kiến vậy. Giáo viên không quan tâm đến học sinh, đến phong trào để học sinh tự bơi. Sỉ nhục học sinh trước tập thể và đuổi học học sinh khi học sinh đó có khả năng đưa lại tiếng xấu cho nhà trường. Tôi đã bị bắt nạt rất nhiều bởi giáo viên chủ nhiệm lớp 10, và hệ quả cuối cùng là tôi đã tự cô lập bản thân với lớp tôi trong suốt thời gian tôi học ở Việt Nam trong lớp đó.

Rồi tôi sang đây, học Central Commerce Collegiate Institute. Tôi chỉ đến đây được hai tháng, nhưng tôi rất thích những điều nơi đây đem lại. Bữa sáng miễn phí, và tôi cũng từng được hiệu trưởng đề xuất cho ăn trưa miễn phí ở trường. Giáo viên luôn quan tâm đến học sinh và sẵn sàng giúp đỡ học sinh. Học sinh học yếu luôn có quyền hỏi giáo viên sau giờ học, có Study Hall với sinh viên UoT và các giáo viên sẵn sàng ở đó để giúp đỡ học sinh. Trang thiết bị đầy đủ, rất nhiều computer lab. Những giờ học hóa được thí nghiệm, học quản trị kinh doanh được thuyết trình và tiếp cận với bài học. Những giờ học toán luôn được hướng dẫn tận tình và đưa ra những trang web toán học để học sinh về nhà tự ôn lại.

Tôi hiện tại vẫn đang học Central Commerce Collegiate Institute (CCC). Xem chừng, điều duy nhất tôi nhận ra về những phương pháp giáo dục là: nhận lấy trách nhiệm và đùn đẩy trách nhiệm. Đối với trường cấp hai của tôi và CCC, phương pháp giáo dục là nhận lấy trách nhiệm hướng dẫn và giúp đỡ học sinh. Còn phương pháp giáo dục ở Nguyễn Thượng Hiền cũng như những trường học khác là đùn đẩy trách nhiệm. Có lẽ vì chạy đua theo thành tích mà những ngôi trường như vậy đã thật sự không quan tâm đến học sinh: đối tượng giáo dục (nói một cách… kinh tế thì chính là khách hàng của tổ chức đó). Trong thâm tâm của tôi, một ngôi trường không chỉ là nhà chứa kiến thức. Nó là nơi cải thiện nhân cách của một con người, nơi kết nối những học sinh với nhau để chúng có bạn bè, nơi đào tạo khả năng làm việc tập thể, nơi cung cấp tri thức vô bờ và tri thức luôn được cập nhật; là một cộng đồng nhỏ nơi học sinh tăng được khả năng giao tiếp và lắng nghe. Một ngôi trường chỉ biết dạy học, thì đó đã là một thất bại giáo dục rồi. Dù cho danh tiếng của nó cao đến dường nào, dù cho những người khác trọng vọng nó như thế nào.

Lấy một ví dụ cụ thể, khi tôi gặp chuyện ở Lữ Gia. Thời đó tôi bị quy tội hỗn với giáo viên (nói thật ra là bị hại đấy) và điều tôi nhận được là những giáo viên khác cố hết sức giúp đỡ tôi, mắng tôi vì muốn dạy tôi và đã một mực hướng dẫn tôi cho đến khi tôi không phạm phải lỗi đó nữa. Khi tôi khóc ở CCC, thầy Braumburger đã lắng nghe tôi và gọi cô hiệu trưởng cũng như cố vấn du học sinh lên để nghe tôi tâm sự và tìm mọi cách giúp đỡ, cũng như bảo vệ tôi, sau khi nghe tôi sống một mình và điểm tôi đang đi xuống do tôi bị stress. Họ đề nghị giúp đỡ tôi, thậm chí… nấu cơm trưa cho tôi và khuyên tôi rất chân tình. Cô hiệu trưởng thậm chí còn đôi khi tìm tôi để kiểm tra xem tôi có đang tâm trạng ổn định không. Họ nhận lấy trách nhiệm giúp đỡ một học sinh vô cùng tận tình để đưa ra kết quả giáo dục tốt nhất.

Riêng ở Nguyễn Thượng Hiền, bất kì lỗi gì tôi gặp được cũng đều bị mắng mỏ sỉ nhục. Họ bảo tôi mất dạy, hỗn láo, vô tự trọng, muôn vàn từ ngữ kinh khủng khác để nói với tôi. Đương nhiên có những giáo viên rất tuyệt vời, nhưng dường như… ít quá. Việc họ đối xử với tôi khi tôi chỉ được khoảng 7,7 cho trung bình tất cả là… muốn tống cổ tôi ra khỏi trường để giữ lại danh tiếng cho trường. Họ cho rằng, giáo dục con em là trách nhiệm của phụ huynh, và nhiệm vụ của học sinh là giữ danh tiếng cho trường. Nói cách khác, khách hàng của họ mang nghĩa vụ đưa ra điều tiếng tốt đẹp cho tổ chức giáo dục này, và họ chỉ bán đi tri thức mà thôi.

Tôi vẫn ủng hộ cách giáo dục ở CCC và Lữ Gia, cách giáo dục nhận lấy trách nhiệm và thực sự quan tâm đến học sinh hơn. Vì trong suốt thời gian ở Nguyễn Thượng Hiền, tâm lý của tôi không bao giờ được ổn định. Lúc nào cũng là sợ áp lực, sợ sệt bị đuổi học, và nhiều điều khác. Nếu bố mẹ tôi không luôn ở đó ủng hộ tôi, nói thật, tôi biết đâu đã không đủ can đảm vượt qua, mà phải tìm đến cách giải quyết tiêu cực khác. Một học sinh giỏi và dốt như tôi, một học sinh lười biếng như tôi, một học sinh nhạy cảm như tôi, đã chưa bao giờ chịu được để vượt qua nền giáo dục ở Nguyễn Thượng Hiền. Vì xem chừng, mỗi khi chuyển môi trường học, ban đầu điểm của tôi chưa lên được, từ từ mới lên nổi. Tôi cần sự ủng hộ và giúp đỡ, nhưng tôi chỉ nhận được những điều đó ở CCC và Lữ Gia, không phải ở Nguyễn Thượng Hiền.

Có thể quan điểm của tôi hơi khắt khe, nhưng một nền giáo dục mà xem xét việc dạy dỗ học sinh như trách nhiệm và danh tiếng, thì đó đã là thoái hóa của giáo dục rồi. Tôi cũng không đồng tình với cách các trường học luôn đuổi học sinh khi học sinh đó phạm lỗi lầm gì. Vì sao lại không dạy dỗ được học sinh? Để rồi khi học sinh có lỗi lại đùn đẩy trách nhiệm cho những ngôi trường khác và cả xã hội. Học sinh bị đuổi học đó rồi sẽ ra sao? Còn ai nhận học sinh đó vào? Vì sao không quyết định giúp đỡ học sinh đó, mà lại bỏ mặc họ? Tương lai xuất hiện thêm một kẻ thất nghiệp, vậy thì giáo dục có hiệu quả không?

Thêm vào đó, đừng chạy theo danh tiếng nữa. Tôi đã sống ở Việt Nam, và tôi thật sự khiếp sợ khi tất cả mọi điều phải hoàn hảo. Mệt mỏi kinh khủng. Ở một độ tuổi cần được giáo dục, mà lại không cung cấp một nền giáo dục toàn diện về tâm hồn và về tri thức, chỉ đối diện với những chỉ tiêu phải đạt được. Đó không phải là giáo dục, mà là ném trẻ em ra đời quá sớm, bắt chúng phải theo kịp với một xã hội thành tích rồi.

(cười) Bài này viết vào lúc 3h41 sáng, trong một tuần căng thẳng của tôi. Chỉ bằng viết, tôi mới thấy dễ chịu ra. Cả tuần rồi cảm giác mệt mỏi kinh khủng, và điểm của tôi đã đi xuống. Mong cho điểm sẽ cao lên lại (cười). Cố gắng lên nào.

Tôi làm được mà, Quỳnh Thư ơi. Cô gái làm được mà.

05.04.12

Một đêm lạnh.

Thứ Sáu, 23 tháng 3, 2012

Taylor Swift - Safe and Sound

Trình bày: Taylor Swift
Bài hát: Safe and Sound



Lời Anh

I remember tears streaming down your face
When I said, I'll never let you go
When all those shadows almost killed your light
I remember you said, Don't leave me here alone
But all that's dead and gone and passed tonight...

Just close your eyes
The sun is going down
You'll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I'll be safe & sound...

Don't you dare look out your window darling;
Everything's on fire
The war outside our door keeps raging on
Hold onto this lullaby
Even when the music's gone, gone

Just close your eyes
The sun is going down
You'll be alright
No one can hurt you now
Come morning light
You and I'll be safe & sound...

Oooooo, Oooooo,
Oooooo, Oooooo
Lala... Lala...
Lala... Lala...

Oooooo, OooOoo,
Oooooo, OooOoo
Lala... Oh Lala...

Just close your eyes
You'll be alright
Come morning light,
You and I'll be safe & sound...

Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,

Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo...

Lời dịch

Chị vẫn nhớ, khi hàng lệ ướt đẫm đôi má hồng
Khi chị thì thầm: chị không rời xa em đâu.
Khi bóng đêm như nuốt trọn tia sáng nhỏ trong em
Chị nhớ, em bảo chị rằng: "Đừng để em lại một mình"
Nhưng đêm nay, sợ hãi này, sẽ chẳng còn đâu em

Nhắm mắt lại đi em
Ông mặt trời đang khuất bóng rồi này
Em rồi sẽ ổn thôi
Không ai làm đau em đâu
Cho đến khi nắng sớm rợp góc trời
Chị em mình rồi vẫn sẽ bình yên

Đừng nhìn ra cửa sổ, em ơi
Ngoài ấy là lửa đương nuốt trọn thế gian
Chiến tranh ngoài ấy sao cứ mãi kéo dài
Nghe đi em, nghe lấy khúc ru này
Cho đến khi tiếng nhạc lịm tắt dần

Nhắm mắt lại đi em
Ông mặt trời đang khuất bóng rồi này
Em rồi sẽ ổn thôi
Không ai làm đau em đâu
Cho đến khi nắng sớm rợp góc trời
Chị em mình rồi vẫn sẽ bình yên

Oooooo, Oooooo,
Oooooo, Oooooo
Lala... Lala...
Lala... Lala...

Oooooo, OooOoo,
Oooooo, OooOoo
Lala... Oh Lala...

Nhắm mắt lại đi em
Em rồi sẽ ổn thôi
Cho đến khi nắng sớm rợp góc trời,
Chị em mình rồi vẫn sẽ bình yên

Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo,

Oooooo, OoooOooo,
Oooooo, OoooOooo...

Thứ Tư, 14 tháng 3, 2012

Yui Makino - Synchronicity

Trình bày: Yui Makino
Bài hát: Synchronicity - Ngẫu nhiên
OST phim Tsubasa Chronicle OVA.



Lời Nhật

I can see you in my long yearning
I can feel you – and now I know, waiting in the silence
I see you in my long yearning
I can feel you in love I won’t forget
I’m with you

この温もりは何処へ行くの
明日になれば消えてしまうの
胸の鼓動を合わせたならば
同じ深みへ降りて行けるの

いつもいつも側にいるよ
どんな遠く君の心が迷っても

暗闇の中に二人で漂いながら
無邪気な小鳥のように翼を寄せていた
寂しい時には笑顔に隠れる君は
溶けない氷の刃
この胸を晒して
抱きしめる
ずっと…

君は一人で何処へ行くの
振り返るのが怖いだけなの
胸の形も哀しい色も
本当はきっとよく似てるのに

いつかきっと還る場所を
二人同じ儚さで見つめている

この闇の中でどんなに離れていても
心は何より強い絆で呼び合って
寂しい時には笑っていても分かるよ
冷たい指を涙で
暖めてあげたい
側にいる…

I can see you in my long yearning
I can feel you – and now I know, waiting in the silence
I see you in my long yearning
I can feel you in love I won’t forget
I’m with you

暗闇の中に二人で漂いながら
無邪気な小鳥のように翼を寄せていた
寂しい時には笑顔に隠れる君は
溶けない氷の刃
この胸を晒して 抱きしめる
側にいる
ずっと…

Phiên âm

I can see you in my long yearning
I can feel you – and now I know, waiting in the silence
I see you in my long yearning
I can feel you in love I won’t forget
I’m with you

Kono nukumori wa doko e yuku no
Ashita ni nareba kiete shimau no
Mune no kodou o awaseta naraba
Onaji fukami e orite yukeru no

Itsumo itsumo soba ni iru yo
Donna tooku kimi no kokoro ga mayotte mo

Kurayami no naka ni futari de tadayoinagara
Mujaki na kotori no you ni tsubasa o yosete ita
Sabishii toki ni wa egao ni kakureru kimi wa
Tokenai koori no yaiba
Kono mune o sarashite
Dakishimeru
Zutto…

Kimi wa hitori de doko e yuku no
Furikaeru no ga kowai dake na no
Mune no katachi mo kanashii iro mo
Hontou wa kitto yoku niteru no ni

Itsuka kitto kaeru basho o
Futari onaji hakanasa de mitsumete iru

Kono yami no naka de donna ni hanarete ite mo
Kokoro wa nani yori tsuyoi kizuna de yobiatte
Sabishii toki ni wa waratte ite mo wakaru yo
Tsumetai yubi o namida de
Atatamete agetai
Soba ni iru…

I can see you in my long yearning
I can feel you – and now I know, waiting in the silence
I see you in my long yearning
I can feel you in love I won’t forget
I’m with you

Kurayami no naka ni futari de tadayoinagara
Mujaki na kotori no you ni tsubasa o yosete ita
Sabishii toki ni wa egao ni kakureru kimi wa
Tokenai koori no yaiba
Kono mune o sarashite dakishimeru
Soba ni iru
Zutto…

Lời dịch

Trong khát vọng dai dẳng này, em thấy người
Em cảm nhận, và em biết, người đương chờ trong tĩnh lặng
Trong khát vọng dai dẳng này, em thấy người
Em cảm nhận, người ở đó, giữa xúc cảm yêu thương
Và em mãi không quên đâu
Em mãi ở bên người

Hơi ấm này, đang trôi dạt về đâu?
Ngày mai đến rồi, biết đâu rồi cũng sẽ tan biến
Nếu những trái tim này cùng chung một nhịp đập
Em có được sa vào vực thẳm của người không?

Mãi mãi, mãi mãi, em sẽ ở bên người
Dầu trái tim người trôi dạt tận nơi đâu

Khi đôi ta lạc lối giữa đêm đen
Như đôi chim non bé nhỏ, ta sải cánh ôm lấy nhau thật chặt
Người, kẻ giấu cô đơn giữa nụ cười giả tạo,
Hệt như một thanh kiếm băng lạnh
Và em sẽ trải lòng mình
Ôm trọn lấy người
Cho đến tận cùng thế gian

Một mình người, đang đi về nơi đâu?
Em sợ ngoảnh nhìn lại lắm
Cả hình dáng của cõi hồn em, cả màu sắc nhuốm đậm u buồn,
Dẫu cho chúng giống nhau đến dường nào

Trong phôi pha, người và em cũng đang nhìn
Về chốn nơi ta vẫn gọi là "nhà"

Giữa đêm đen này, dẫu ta xa nhau đến dường nào
Hai trái tim vẫn vẫy gọi, bằng liên kết không điều gì phá được
Dù người cười giữa cô đơn tột cùng, em vẫn hiểu
Và em muốn sưởi ấm
Những ngón tay lạnh, với nước mắt của mình
Em mãi ở bên người

Khi đôi ta lạc lối giữa đêm đen
Như đôi chim non bé nhỏ, ta sải cánh ôm lấy nhau thật chặt
Người, kẻ giấu cô đơn giữa nụ cười giả tạo,
Hệt như một thanh kiếm băng lạnh
Và em sẽ trải lòng mình
Ôm trọn lấy người
Cho đến tận cùng thế gian

Thứ Hai, 5 tháng 3, 2012

Phân tích hoàng đạo: Nhân mã

PHÂN TÍCH HOÀNG ĐẠO: NHÂN MÃ

Người tuổi này rất nhiệt tình và lạc quan, có kiến thức, thích tự do, triết lý sống của họ là lanh lợi khôn khéo và hưởng thụ. Họ có lòng tin, thích tìm hiểu và thông cảm với người khác. Họ tử tế, thành thật, biết cách đối xử nên được nhiều người ưa thích. Linh cảm của họ khá bén nhạy, nên họ có thể đoán đuợc những mưu mô, manh tâm lừa bịp họ. Họ thích phiêu lưu mạo hiểm, ưa thay đổi nơi ăn chốn ở, nên du lịch, đi xa là sở thích của họ. Những nhược điểm của họ là hay thay đổi,dễ xúc động nên dễ bị chi phối bởi người khác.

.

.

Lạc quan và ưu sầu: Nội tâm người cung Nhân mã không hề lạc quan như vẻ bề ngoài, vì hay nhìn xa, chuyện lo lắng cũng nhiều. Trong từ điển của họ, dù hiện tại tốt đến đâu, cũng không có nghĩa là tương lai sẽ tốt. Nhiều người có thể là một đồng nghiệp hoặc cộng sự tốt, nhưng họ rất dễ dàng bỏ đi, dù có thể chỉ do một nguyên nhân bé tí. Cho nên, với biểu hiện bên ngoài như vậy, mọi người thường nghĩ họ là một người không thích bị chuyện gì, hay một người nào đó ràng buộc, là một người luôn theo đuổi tự do, không có cảm giác áp lực.

Hiện thực: Người ta thường nói Nhân mã là người luôn theo đuổi mộng tưởng, nhưng thường quên mất mặt thực tế của họ. Tính ra không hề thua kém Xử nữ, chỉ là ẩn giấu cao minh hơn mà thôi. Giấc mơ của người cung Nhân mã phải được tạo ra trên cơ sở thực tế. Thường họ ít khi đề cập đến ước mơ của mình, mà dựa trên thực tế làm một ít chuyện không tưởng. Nếu là chuyện có thể khéo léo mượn lực hoàn thành, họ quyết không ra tay nhiều hơn. Cho nên đôi khi Nhân mã cũng dễ khiến người ta có cảm giác họ rất quỷ quái. Thế nhưng, phải thừa nhận họ hành sự rất tuyệt. Có lẽ cả đời họ cùng đều dùng để suy xét nên làm chuyện thế nào cho khéo léo, ít phải dùng sức mà vẫn đạt hiệu quả tốt nhất. Cho nên, có nhiều Nhân mã nhìn qua khiến người khác nghĩ họ rất lười, nhưng kỳ thực đại não của họ cũng không hề ngừng lại suy nghĩ.

Cự tuyệt dung tục: Hầu như tất cả các Nhân mã trong tâm đều rất kiêu ngạo, trình độ tuyệt đối không thua gì Sư tử. Bất quá họ không biểu hiện ra mặt, vẻ ngoài luôn luôn hiền hòa, thỏa đáng. Nhưng nội tâm lại có một lòng tự trọng rất lớn, tính nhạy cảm cũng tùy vào tâm tình. Vì trong lòng Nhân mã rất kiêu ngạo, cho nên họ cự tuyệt những điều dung tục, không thích bất luận loại tục khí nào, hoặc chuyện, người thô lỗ. Nếu như có thể, họ mong tất cả những chuyện liên quan đến mình đều ưu nhã, cao thượng, đáng giá thưởng thức. Mà người chân chính có thể khiến họ nghĩ đáng kết giao bằng hữu hoặc luyến ái rất ít, tuy rằng biểu hiện bên ngoài của họ rất hiền hòa.

Đa tình: Rất nhiều người nói Nhân mã đa tình, nhất là nam. Kỳ thực trong cảm nhận của Nhân mã, đích thực có khuynh hướng lý tưởng hóa tình yêu. Kết giao với họ, là một chuyện yêu cầu cao độ. Họ phi thường chán ghét người thô tục, cho nên bạn không thể thiên về vật chất hoặc thích nói chuyện tiền nong. Nhưng họ cũng rất thực tế, cho nên bạn không thể là một tên nghèo xơ xác, phương diện nào cũng phải có thực lực nhất định. Vật chất cùng tinh thần, phải cân đối vừa đủ, mới có thể khiến họ nghĩ bạn đáng để yêu. Có lẽ, bạn cũng phải có chút cảm giác thần bí, khiến họ không biết đâu là khuyết điểm của bạn, mà mù quáng yêu bạn. Tương tự, đương nhiên không có người hoàn mỹ không chút sứt mẻ, cho nên, có thể là như Kim Ngưu vĩnh viễn sẽ khiến Nhân mã có cảm giác đoán không ra, sẽ vô cùng hấp dẫn họ. Hoặc cũng có thể như Song tử, đủ thông minh, biết nhìn mặt gửi lời, nắm được tâm tình của họ, mới có thể khiến họ có cảm giác tình yêu ngọt ngào. Thường thường khuôn mẫu tình cảm của Nhân mã là, giai đoạn một, hai người còn chưa thân nhau lắm, hắn (cô ấy) yêu bạn rồi, vô cùng nhiệt tình. Giai đoạn hai, các bạn dần quen thuộc, mà hắn (cô ấy) bắt đầu quy mao (là hành vi khi một người vô cùng buồn chán, vô cùng tẻ nhạt, vô cùng tập trung mà làm một số hành vi khác hẳn với người thường, dẫn đến khiến người chung quanh gần như phát điên), cả ngày soi mói tật xấu của bạn, vô luận sau lưng hay trước mặt. Nếu bạn may mắn qua được quá trình soi mói của hắn (cô ấy), cơ bản không soi ra được thói xấu, hoặc bạn che dấu khuyết điểm cực kỳ tốt, như vậy liền tiến sang giai đoạn 3, bọn họ sẽ là người yêu vô cùng trung thành nhiệt tình. Nhưng cơ bản có thể qua được giai đoạn 2 vô cùng ít, cho nên mới có câu Nhân mã đa tình. Kì thực Nhân mã soi mói người yêu, là bới móc vì yêu, sợ hãi cảm giác đánh mất tự do.

Cuộc sống của Nhân mã, thường rất may mắn, vì họ rất thông minh, trong sáng, thông hiểu. Thường ước mơ họ dành cả đời theo đuổi không giống người thường, mong rằng người cung Nhân mã đều có thể tìm được ước mơ cho mình!

Mọi người đều nói Nhân mã là tên lừa tình, không tôn trọng tình yêu, chỉ theo đuổi vui vẻ trong chốc lát, là tượng trưng cho tâm hoa cùng đầy dục vọng. Bạn thân mến… Các bạn có thể hiểu được mặt chân thực nhất của Nhân mã không?

Nhân mã là một đứa trẻ lớn xác, ngây thơ và thiện lương, khi đụng phải tình yêu, có thể có cảm giác không tiếp thu nổi, nỗi lực ít hơn người khác. Nhưng, bạn biết không? Nhân mã rất muốn yêu, nhưng cũng rất sợ yêu! Khi bắt đầu họ chỉ chậm rãi nỗ lực, cẩn thận mà yêu, sợ chính bản thân bị tổn thương. Thế nhưng từng câu từng câu yêu thương, từng ngày từng ngày ở bên, Nhân mã sẽ bỏ đi phòng ngự, bắt đầu liều lĩnh đi yêu thương người mà hắn yêu. Trong mắt người khác, chỉ là hành động vì muốn đạt được mục đích nào đó. Nhưng Nhân mã không ngại, hắn sẽ say mê tưởng tượng trọng hạnh phúc của mình, mong đối phương có thể cảm nhận được tình yêu của mình, muốn đối phương cảm nhận được và cùng hạnh phúc bên nhau.

Khi Nhân mã yêu một người, hắn sẽ đặt bản thân xuống dưới cùng. Có đau khổ gì chỉ tự mình gánh chịu, có thể vì một trận cãi vã nho nhỏ mà không vui, nhưng cũng nhanh nhận say, vô luận là lỗi của ai, họ cũng sẽ bao dung, biết không? Nhân mã sẽ vì yêu một người mà tha thứ cho sự phản bội của họ, sẽ vì một câu nói của họ mà nỗ lực rất nhiều. Bọn họ thích chơi đùa, nhưng song song với đùa cợt, cũng mong có thể mang một phần tâm tình vui vẻ cho bạn, Nhân mã là một người rất lạc quan.

Mọi người nghĩ thế giới của Nhân mã rất vui vẻ, nhưng sao? Khổ sở của Nhân mã không ai biết, hắn không muốn người khác thương hại mình. Nhân mã không kiên cường, nhưng rất thiện lương. Khi bạn đau buồn thì dỗ bạn vui, cho bạn dựa vào, khi chia tay, hắn sẽ lại khóc khi nghĩ đến ký ức hạnh phúc của hai người, cũng không muốn người mình yêu vì thương hại mà miễn cưỡng ở bên hắn. Hơn ai hết hắn mong người mình yêu hạnh phúc vui vẻ, nhưng lại thương quên đi bản thân mình, toàn thân đầy vết thương, cũng cười nói, ta không sao, đừng lo.

Mọi người nhìn thấy nụ cười của hắn liền cho rằng hắn không sao, lại không biết thất tình thương tổn đến Nhân mã biết bao, bề ngoài hoa lệ ẩn chứa một trái tim yếu đuối cần người khác an ủi. Biết không? Một chút quan tâm của bạn, tâm tư tinh tế của Nhân mã sẽ nhớ kỹ bạn đối với hắn thật tốt, mang tình yêu bản thân tặng bạn không giữ lại chút nào. Nhân mã khó hiểu, nhưng bọn họ sẽ không oán hận bất cứ ai. Bọn họ sẽ ngây ngốc cho rằng, để ta gánh chịu thôi, đừng để người khác cũng phải chịu thương tổn. Cho nên, đừng để Nhân mã vốn luôn vui vẻ phải đau khổ, đừng để nụ cười đầy mị lực của họ trở thành thứ ngụy trang che giấu nỗi đau, mà nghiêm túc yêu Nhân mã. Bạn sẽ nhận ra, tình yêu của Nhân mã, tràn ngập nước mắt…

Chủ Nhật, 26 tháng 2, 2012

Ghét.

Hôm nay, lại đọc về một cái note nào đó của một người không thân quen, viết về Nguyễn Thượng Hiền.

Có lẽ, tôi cũng từng một thời thương yêu nó, chỉ một chút thôi. Cái tình thương ngập trong sự cố gắng đén gượng gàng. Vì tôi bản chất ghét nó lắm, ghét đến tâm can xương tủy. Nó là một cái thùng chứa rách nát bần hèn thối tha, nó là cái nơi giết chết tâm hồn và tiếng cười của tôi. Nó là cái nơi mà đến bây giờ tôi vẫn chỉ mong nó bị đốt quách cho rồi.

Tôi ghét con người khốn nạn tên Bùi Cảnh Bộ. Tôi ghét cái lớp có tên gọi BTCD.

Tôi ghét tất cả thuộc về ngôi trường đó. Và chỉ clb tiếng Anh cùng một vài đứa bạn là còn đó trong tôi những yêu thương.

.

.

Tôi nhớ Lữ Gia.

.

.

Chắc tôi chẳng còn sợ cụm từ "chia xa" nữa đâu =) "Seperation", hay những gì tương tự.

Tôi mất đi bao nhiêu điều rồi?

Những điều đang bên tôi, chừng nào sẽ mất đi?

Tôi cũng chẳng rõ nữa.

Thứ Bảy, 25 tháng 2, 2012

Quỳnh Thư =)

Chả bao giờ để bài viết bằng tên thật hết ha =) nhưng hôm nay thích được gọi là Quỳnh Thư lắm, cũng như thích khoe về cái tên này vô cùng.

Bên này nhiều khi họ gọi mình là Amy =) hiếm ai phát âm được đúng Quỳnh Thư như hồi còn ở Việt Nam. Mình ở bên đây, luôn là một con số 2 tròn trĩnh =) ai cũng chỉ đọc Thư là Two thôi. Cũng may vẫn còn những người bạn Việt Nam gọi được đúng tên mình =)

Nhiều khi, được gọi tên cũng là cả một niềm hạnh phúc. Thích lắm những khi nghe tiếng gọi "Thư ơi".

.

.

Từ ngày đến Canada mới viết một bài trên blog. Nhật ký riêng cũng chỉ viết được 2 ngày đầu, và sau đó bỗng dưng không viết nữa. Và lần này, đơn giản vì lười quá thôi.

Mỗi ngày ở Canada, ngày nào cũng vui, vì mình nhận được sự quan tâm còn nhiều hơn khi còn ở Việt Nam. Những tin nhắn facebook, những lời hỏi thăm chân thành, những món quà được gửi sang, thích lắm. Đối với một đứa thích được cưng chiều như mình, sự quan tâm đó giống như tưới nước cho hoa vậy.

Bên này, chị Linh, chị Quyên, chị Thảo, chị Tuyết, anh Tân, anh Phát... ai cũng tốt cả. Ai cũng tôn trọng mình, và nhiều điều khác =) có lẽ không thể vui bằng Việt Nam, nhưng thế này là tuyệt lắm rồi.

Ban đầu qua đây cứ tưởng sẽ bị cô độc, đâu ngờ rằng kết bạn được. Tháng 3 này mình sẽ đi Montreal và Quebec với mọi người nữa.

Ngày hôm nay là một ngày rất vui.

.

.

Hình như mình mạnh mẽ hơn một chút.

Hình như mình trưởng thành hơn một chút.

Hình như, mình cảm giác tự lập hơn một chút. Tự do nữa chứ.

Mọi chuyện bây giờ đang ổn lắm =) đừng xấu đi một cách đột ngột nhé =)