Thứ Hai, 17 tháng 9, 2012

Cảm xúc phòng học.

Chợt tự hỏi, phòng học có biết đến cảm xúc không? Cả trường cũng thế. Trường có biết đến buồn vui là gì chứ?

Những băn khoăn vẩn vơ này mãi quấy nhiễu tôi.

.

.

Chả là lớp Anh văn của tôi đang có một bài tập: chụp hình về nơi bạn yêu thích nhất ở Central Tech và thuyết trình trước lớp. Vì tôi nhập học trễ 2 tuần, lại là học sinh mới, thầy bảo tôi: em thích nói về gì thì cứ nói. Rồi tôi chọn Lữ Gia. Cụ thể hơn, tôi chọn lớp A2.

Ngày trước, chỉ cần nhắc về lớp tôi, tôi sẽ dễ dàng mường tượng ra cảnh vật xung quanh lớp: từng góc tường, từng ô bảng, từng bộ bàn ghế gỗ đầy rẫy những vết viết xóa của bọn học sinh tinh nghịch. Tôi sẽ thuộc như vanh vách vị trí phòng, số phòng, sơ đồ lớp học, thậm chí cả màu của khăn trải bàn. Tôi đã có hình ảnh rõ ràng về lớp như vậy.

Từ từ, từ từ, tôi lại quên dần. Tôi của giờ đây, ngồi mãi vẫn chưa nhớ ra được số phòng của lớp mình là bao nhiêu. Có những cái tên, tôi cần thời gian để nhớ lại. Cũng có những người bạn tôi chẳng bao giờ nhớ đến nữa. Để rồi tôi lại tự nhận ra, rằng ừ, thời gian nghiệt ngã vậy đấy. Có níu kéo mấy thì thời gian cũng không quay lại đâu, những hồi ức kia cũng không tái hiện đâu. Dấu chân đi qua đời tôi cũng nhạt bớt dần, đôi khi còn sót lại vài vết lõm, như báo hiệu rằng: ngày xưa, đã có một người như thế bước qua đời tôi. Họ đã gặp tôi, nói chuyện với tôi và rời khỏi đời tôi vĩnh viễn.

A2 trong tôi bây giờ là những tấm hình. Không còn là những buổi họp lớp định kì, hay những tối mát trời rủ rê nhau đi ăn. Là những tấm hình níu giữ lại chút gì đó của ngày xưa thôi. Đến cả việc gặp mặt, với tôi, giờ cũng khó khăn quá.


Ngày xưa đâu? Sao mãi chưa trở lại?

Bao giờ cho đến ngày xưa?

.

.

Lại quay về câu hỏi ban đầu. Lớp học thì có cảm xúc không?

Tôi thì nghĩ là có chứ nhỉ?

Lớp học, xét về mặt tình cảm, thì cũng chính là nhà. Là nhà của biết bao thế hệ học sinh. Là nhà của những tâm tư tình cảm tuổi học trò. Là nhà của niềm vui, của nỗi buồn, của mộng mơ, của tuổi trẻ.

Lớp học, đến giờ đây, đã lưu lại bao nhiêu dấu chân rồi? Hằng ngày vẫn có đôi ba cô cậu học sinh trực nhật, quét đi những bụi trần vấn vương, chừa chỗ cho những dấu chân mới để lại. Thế nhưng có quét mấy cũng đâu xóa đi được những vết tích, rằng xưa kia, đã có những con người này hiện diện ở đây? Họ đã bước qua đây, sống cùng nơi này, và vẫn luôn nhớ về đấy kia mà. Dù nông, dù sâu, những dấu vết ấy không bao giờ mờ đi được.

Người đến, người đi, để lại tình cảm. Lớp học ở lại, chấp nhận tình cảm ấy, ắt cũng nảy sinh ra những xúc cảm của riêng mình chứ? Bằng chứng là lớp luôn dịu dàng chào đón tâm hồn xưa quay lại, luôn lưu giữ những nét lưu bút trên tường, trên bàn học kia mà.

(cười)

Lảm nhảm đầu ngày vậy.

Thứ Hai, 10 tháng 9, 2012

Xin lỗi.

Là tôi xin lỗi chính bản thân tôi, vì đã viết ra những lời lẽ thiển cận, sáo rỗng và vô nghĩa.

Lắm hôm tự đọc lại blog, tôi nhận ra một bản thân ấu trĩ, chi biết buồn vẩn vơ cả ngày, chẳng được tích sự gì! Rồi lại định xóa blog, thậm chí lại định chuyển cả blog. Để che giấu đi những khiếm khuyết quá lớn của bản thân, để quên đi cái sự dại, sự khờ. Như thể nhìn vào một vết đen, chỉ muốn xóa vết đen ấy đi. Nhưng vết đen ấy cứ tồn tại, ít ra cũng đã tồn tại.

Nên cuối cùng, tôi lại không bỏ được nơi này. Vì đó chính là cả một phần hồn tôi, phản ánh tôi của những ngày xanh xa và hiện tại. Để rồi tôi nhìn, tôi sẽ tự sửa đổi bản thân, để học cách yêu bản thân hơn.

Thiết nghĩ cũng nên xin lỗi mọi người, vì những câu nói thiếu chất lượng mọi người đã đọc phải. Như thể nhìn vào một khía cạnh nào đó, chính tôi đã không tôn trọng mọi người.

Định khóa blog lại, chỉ để mình tôi được ngắm lại bản thân mình, rồi chuyển sang một blog mới và lấy tên: "Nhật ký hoa dại", chỉ viết về bản thân tôi và những gì tôi thấy, nhìn, nghĩ. Nhưng còn những bản dịch? Nếu mở một blog mới để đưa lên những bản dịch thì cũng tốt, nhưng tôi lại không đủ khả năng để giấu hết những bài blog riêng. Mà tôi lại không muốn quá nhiều người đọc được chúng nữa.

Phải làm sao? Phải làm sao?

Tôi vẫn đang suy nghĩ về chuyện này.

Em đang mơ gì?


Đây là viết từ gần một tháng về trước, nhưng chỉ phạm vi bạn bè trong facebook mình mới thấy được. Giờ đem đưa lên đây vậy.

.

.

Mình bị điên, nên không gọi bé là cháu trong bài này. Bé đáng tuổi em dì bé chứ chưa đến mức con cháu. Và có lẽ, có là em hay là cháu, thì tình cảm dì gửi cháu vẫn như thế thôi.

Dì một lần nữa chào bé :)

Mọi người bảo mũi bé giống mũi dì đấy, biết không?

Bé đúng là cháu dì rồi.

.

.

Này, em đang mơ gì?

Đôi mắt em nhắm nghiền, chân mày em giãn ra thật thoải mái, miệng chúm chím tươi vui và cánh mũi đôi khi phập phồng những hơi nhẹ nhàng như mây. Bàn tay bé nhỏ vẫn đang nắm lấy ngón tay tôi, còn đôi chân gập lại, tưởng chừng em còn sợ nếu em duỗi người ra, sẽ làm mẹ đau, sẽ không vừa bụng mẹ nữa. Hay chăng em vẫn chưa nhận ra rằng, em đã biết khóc rồi, rằng em giờ đây là một Hà Mi vừa mới chào đời?

Cũng phải thôi, vì bụng mẹ đã là tổ ấm của em 9 tháng 10 ngày rồi. Em tôi cần thời gian để thích nghi với những thay đổi mới mà, em nhỉ?

Có lúc, tôi thấy tay em mơ màng vẫy, còn hình hài bé bỏng xoay mình thật yếu ớt trong vòng tay bà. Hơi thở em đều, lồng ngực hít thật sâu, làn da cứ mãi ửng hồng.

Em đang ngủ say lắm.

Trong mắt mọi người, em là cô thiên thần nhỏ đức Chúa trời đã gửi tặng đến nhân gian. Từ tiếng khóc oe oe, đến hơi ấm trên da hồng, tất cả như có một sức mạnh diệu kỳ thu hút mọi yêu thương. Sức mạnh ấy xóa tan những đau buồn, đẩy đưa đến những hy vọng cho tương lai êm đềm của em. Em là hy vọng, em là ước mơ, em là tình yêu của rất nhiều người.

Trông cách em ngủ, tưởng chừng em đang mơ giấc mơ nào đẹp đẹp lắm. Hay chăng em thấy rằng ấm áp này chính là từ vòng tay mẹ? Để rồi khi em thức dậy, sẽ có những giọt sữa thơm lành mẹ em tặng trao. Hoặc đơn giản là, em thích những yên bình giấc mơ trưa, em thích nũng nịu thật nhiều, nên em ngủ với vẻ mặt an lành như thế?

Em tôi ơi, em giờ đây sắp được một ngày tuổi. Em rồi sẽ lớn lên trong yêu thương của cha mẹ, ông bà, cụ, cô dì chú bác. Em sẽ trưởng thành giữa dạy bảo của mọi người, của đời, sẽ được học những gì tinh túy nhất. Em sẽ biết bò, biết đi, biết hát, biết chạy... em sẽ biết cười, biết làm quen bạn bè... Và dần dần, em sẽ biết cách đáp trả yêu thương mọi người gửi tặng.

Em của tương lai như thế nào, chưa ai biết được cả. Nhưng tôi nghĩ, em sẽ là một cô bé thật xinh đẹp. Em sẽ tài giỏi, em sẽ thông minh, em sẽ tuyệt vời. Còn em của hôm nay vẫn đương say những giấc nồng, đôi khi lại trở mình hay chúm chím miệng. Có lẽ em muốn nói gì với mọi người chăng? Hay em muốn gửi lời chào đến cuộc đời?

Em còn ngủ say lắm, chưa biết đến những buồn đau của cuộc đời. Rồi một mai em sẽ tự đứng trên đôi chân mình, sẽ không được ấp ủ trong vòng tay mọi người nữa. Ngày ấy, em sẽ khóc như thế nào? Em còn được giấc trưa thanh bình thế này không?

Cho nên hôm nay, hãy cứ ngủ đi em. Ngủ cho tận hưởng trọn những êm đềm. Ngủ thật say, vì giấc ngủ của em trong ngày mai sẽ lại khác rồi.

Này, em đang mơ gì thế?

Chủ Nhật, 9 tháng 9, 2012

Đam mê nguội.

Đã là lâu lắm rồi tôi không viết. Khoảng gần một tháng rồi chăng? Tay bút bắt đầu cứng lại, ngay cả việc cầm bút cũng trở nên khó khăn dần. Nét bút tôi giờ đây run rẩy, cảm xúc cũng quên lối đi về từng trang giấy, chỉ còn một ai đương hoảng hốt tìm lại văn phong của mình, tìm lại cảm xúc của mình và tìm lại cả chính mình.

Viết, đối với tôi là một đam mê. Tôi yêu viết. Tôi coi ấy là một phần của chính bản thân tôi. Đã có một thuở, tôi quên ngủ để viết, để tìm ra những ý tưởng mới và xuất bản thành văn. Để rồi từng tác phẩm, từng ý nghĩ vội, từng nét bút, tự thuở nào đã trở thành một đứa con tinh thần thật lớn lao. Rồi từng con trẻ theo đuổi tôi, dìu dắt tôi bước vào thế giới của ngày sau. Từng con trẻ ấy cũng chính là một phần hồn tôi, như một chiếc bóng tôi để lại trên mặt đường, biến động theo từng phút giây, nhưng luôn gắn liền cùng tôi.

Đôi khi, ngắm nhìn những đứa con tôi đánh đổi cả tấm lòng để tạo dựng nên, tôi tìm lại được bản thân mình. Là một cái tôi đã bị vứt bỏ ở những ngày xanh xa, một cái tôi không bao giờ quay lại nữa.

Nhưng đam mê của tôi đang bị nguội. Bởi nhiều lý do, rằng đời sống riêng tư bộn bề những rắc rối, rằng tôi quên dần cách yêu trang giấy và bút mực, rằng những xúc cảm của tôi đương chai sạn dần.

Tôi sẽ còn viết. Cho đến khi tôi quên cả cách yêu thương, cho đến khi máu nóng trong tôi chẳng còn, cho đến khi trái tim trở nên vô cảm, tôi sẽ viết. Đấy là chắc chắn.

Tôi chỉ cần thời gian để tìm lại chính bản thân mình.

Thứ Năm, 2 tháng 8, 2012

Chơi vơi


[censored]

Tôi sẽ ổn mà, phải không?

Ừ, sẽ ổn mà.

Chưa phải bây giờ thôi.

.

.

Hôm nay, tôi blog.

Lắm khi lại nghĩ,  blog chính là nơi hội tụ những kẻ cô đơn nhất. Là vì quá cô đơn, nên mới vội tìm lấy một chốn để thả long, để lặng thầm ước ao rằng tâm sự kia rồi sẽ có ai đọc được, đồng cảm, và vuốt ve. Blog cũng là nhật ký, nhưng là cuốn nhật ký đẫm nước mắt nhất tôi từng viết được.

Tôi của ngày xưa blog, vì đơn giản là không tìm được ai để kể cho bằng hết những tâm sự ngổn ngang. Biết ai sẽ chịu ngồi đó, lắng nghe từng giọt trải lòng? Biết ai sẽ hiểu được những đau thương ngày ấy?

Còn tôi của hôm nay blog, vì chẳng còn tin ai nữa rồi. Hay chăng, cũng vì chẳng còn dám tâm sự cùng ai nữa. Nên tôi tâm sự với chính bản thân tôi, và người đọc là những người xa lạ hoặc những ai thật sự quan tâm đến tôi.

Ngày xưa blog tôi riêng tư. Chỉ bạn bè và đôi người xa lạ bước vào, hiểu cho một đứa con gái dậy thì, rồi ủng hộ. Tôi cứ viết gì lên blog cũng thoải mái lắm, từ chuyện gia đình, đến chuyện đời. Lắm khi lại có những người bạn lục blog tôi xem bài tôi viết từ những ngày đầu. Để rồi, tôi xem đó như là một may mắn, vì ít ra, những trải lòng kia đã có người quan tâm.

Giờ, blog đã lớn hơn rồi. Như một đứa trẻ sơ sinh đã lên đến độ tuổi học mẫu giáo. Nhiều người biết đến hơn, khiến những tâm sự chẳng còn được tự do. Chúng phải đi qua một hồi đắn đo suy nghĩ, rằng thiên hạ có nên biết điều này không? Rằng nếu người quen đọc được thì sẽ thế nào? Rằng thế này, rằng thế nọ. Để rồi cuối cùng, bao nhiêu ngôn từ lại bị xóa trong một phút chốc.

Tôi từng nghĩ đến chuyện lập ra một blog mới, một blog nhỏ thôi, để trải lòng thật tự do. Cũng như ngày xưa vậy, cho tôi còn được một chốn thả lòng. Nhưng mà lại tiếc cái blog này, vì chính nó cũng đã lớn lên cùng tôi, nghe tôi tâm sự từ ngày này qua tháng nọ. Nó là một người bạn tuyệt vời, phản ánh tôi cho tôi tự hoàn thiện, lắng nghe tôi mỗi khi tôi buồn, cười cùng tôi khi tôi vui vẻ và đưa lại tôi những người bạn tốt. Nó như một đứa con tinh thần rất lớn, góp phần tạo nên tôi của ngày hôm nay.

Có lẽ đến một ngày, tôi rồi cũng sẽ mặc kệ tất cả. Sẽ chỉ nói những gì muốn nói. Hoặc cũng có thể chăng, rằng tôi sẽ lập ra một chốn mới cho riêng mình. Chốn ấy chỉ còn tôi và những người thân thương nhất thôi.

Chuyện của ngày mai, tôi không rõ.

Nhưng hôm nay, tôi vẫn muốn ở bên người bạn thân này.

.

.

Cái gương là bạn thân của tôi.

Vì cái gương luôn theo dõi tôi. Gương khóc khi tôi khóc, gương cười khi tôi cười, gương ngẩn ngơ khi tôi ngẩn ngơ và gương ở bên tôi mỗi khi tôi cần.

Tôi sợ tôi phiền phức quá, sẽ làm ảnh hưởng đến những người thật khác mà tôi gọi là bạn thân hay gia đình.

Nên tôi, để tôi rút.

.

.

Sự tồn tại của tôi, hình như mang lại phiền phức nhiều hơn là thoải mái và vui vẻ. Vì đơn giản là tôi không có cái tài khiến người khác cười, thư giãn, và không làm người ta tin tôi đủ để trải lòng.

Tôi biết mất rồi, đời có vui hơn không?

Nếu có, để tôi tự rút lui. Vì chính tôi, cũng bất lực và buồn bã lắm rồi.

Chủ Nhật, 8 tháng 7, 2012

Tôi đâu?

Dạo này, tôi không còn là tôi nữa. Tôi của bây giờ trở nên cộc cằn, dữ tợn, mệt mỏi và già nua, khác hẳn với tôi ngây thơ của ngày trước. Có những khi tôi nhìn vào trong gương, thấy có một cô gái lạ nhìn chằm chằm vào tôi, đương đưa ra một vẻ mặt kinh ngạc: là ai đây? Đây không phải tôi. Tôi ngây thơ hơn, tôi vui vẻ hơn, tôi hoạt bát hơn. Tôi không có những nét biểu cảm này.

Đây không phải tôi.

Tôi cũng sợ. Cảm giác như từng ngày, tôi mất đi bản ngã của chính mình. Tôi của nửa năm trước và tôi của bây giờ, khác xa nhau quá. Để rồi tôi sợ, đến một ngày, tôi sẽ thật sự bị lạc. Lạc giữa đời, lạc giữa chính tôi.

.

.

Tôi mệt rồi.

Tôi của hôm nay đang muốn trốn đến một cánh đồng. Ở đó, tôi ở một mình, tôi được bình tĩnh, tôi không phải đối diện với chuyện gì cả.

Nhưng mà, đời không như mơ. Tiếc là vậy.

.

.

Cười lên đi.

Sao không cười?

Sao vẫn không cười?

Tôi ơi, sao mày dở thế?

Ngày nào cũng cười mà.

Nhưng sao không cười?

.

.

Tôi vẫn còn sống, còn cố gắng đối đầu với tất cả. Mãi mãi, tôi cũng sẽ không bỏ cuộc.

Bạn bè tôi lần lượt bỏ cuộc rồi. Họ chọn cái chết, thay vì đối đầu với tất cả.

Tôi sẽ không bỏ cuộc.

Nhưng tôi chống cự được đến bao giờ?

Nhà tôi.

Tôi thì không được cầu kỳ và đòi hỏi cao như người khác. Chị tôi quan niệm, nhà phải là một tổ ấm. Nhà lạnh lẽo thì không còn là nhà. Còn với tôi, nhà đơn giản là một chỗ ở mà thôi. Vì tìm được một chỗ để trú chân qua hằng đêm, để thả ra những vất vả mệt nhọc, để dựa vào mà khóc, cũng là may mắn lắm rồi.


Vậy nên nơi nào chứa chấp tôi, dung nạp tôi, nuôi dưỡng tôi, thì nơi ấy là nhà.

Từ bé đến lớn, thường xuyên tôi ở nhà một mình. Thuở nhỏ còn bố mẹ luôn ở bên tôi, cả chị và bà nữa. Lúc ấy tôi ở quận 4, trong căn nhà nhỏ 83/2 đường Hoàng Diệu. Tôi ở đấy đến năm 4 tuổi.

Đến bây giờ, nhớ về căn nhà kia, là nhớ con đường hẻm thật chật, với những gánh hàng rong rải rác từ đầu ngõ vào nhà. Ngay đầu hẻm là một tiệm phở, mà tôi không còn nhớ tên tiệm là gì nữa (tôi thích gọi là tiệm phở đầu hẻm thôi. Nhanh gọn, dễ hiểu). Dường như tiệm ở đấy đã lâu lắm rồi. Nhiều khách đến đó ăn lắm, thường là khách quen. Chạy bàn cứ thật nhanh đưa phở, rồi tiện tay dọn bàn, lau bàn, lại vội vã tiếp khách khác. Khách hàng thì cứ người đến kẻ đi mà thôi. Có những khách quen thì tán chuyện cùng chạy bàn hoặc chủ tiệm.

Hương vị của tô phở đầu hẻm, tôi cũng không còn nhớ nữa. Thuở bé, mẹ ít hay cho con gái ăn hàng. Mẹ bảo rằng đồ ăn ở ngoài vệ sinh không tốt, để mẹ nấu cho ăn. Những món ăn vặt như bánh tráng, mì bịch... đối với tôi của thuở nhỏ nghe xa vời lắm. Đến tận sau này, khi nhà tôi chuyển đi và cô Thúy mua lại nhà rồi dọn đến, tôi mới lắm khi được thưởng thức hương vị phở đầu hẻm. Có lẽ phở không ngon lắm, cũng có thể phở ngon đến độ ăn một lần là không quên được, tôi cũng không còn nhớ nữa. Kí ức của tôi và tô phở không đậm, nhưng đó cũng là một phần của tuổi ấu thơ tôi.

Nhớ về ngôi nhà ấy là những trưa hè nóng gắt, tôi từ thanh cửa sắt ngắm nhìn những người người lao động mua cho mình những giấc ngủ vội. Họ tạt xe vào những quán lề đường ấy, mua một ly cà phê hay ly trà, rồi ngủ thật nhanh dưới bóng dù. Còn tôi cứ ngây thơ và sung sướng, chơi bời mãi không chịu ngủ trưa. Bà cứ bắt đi vào ngủ, còn tôi tìm mọi cách để trốn. Để rồi nghĩ mới thấy, thường con người ta quên đi những hạnh phúc nhỏ nhặt họ đang có.

Một ngày được ăn ba bữa là một điều hạnh phúc. Một ngày được ngủ dậy trễ, được ngủ trưa là một điều hạnh phúc. Một ngày ngây thơ, chơi bời khắp xóm, rồi lại về nhà xem tivi, đó cũng là hạnh phúc.

4 năm đầu đời của tôi vui lắm, êm đềm lắm. Giờ đây tôi nhớ lại, những ký ức đầu tiên ập về là cảnh tượng cô bé Quỳnh Thư chập chững tập đi, cố gắng với lấy hộp sữa Vinamilk trên nóc tủ lạnh. Ừ, ngày ấy tôi ham sữa lắm. Uống sữa nhiều đến tưởng chừng béo phì đến nơi. Và tôi nhớ những ngày ngồi xem quảng cáo đầy sắc màu cùng âm thanh vui nhộn, những ngày khóc thét lên vì tivi hỏng, những ngày tè dầm làm mẹ mệt bở cả hơi tai. Chưa kể những ngày... bậy bạ, làm cả một bãi ngay giữa nhà, làm mẹ hốt hoảng dọn cho con gái.

Sau này tôi mới biết, nhà ở Hoàng Diệu của tôi được gọi là nhà nở hậu. Trong 4 năm tôi sống, tôi đã không nhận ra rằng nhà càng về trong càng rộng. Để cứ thế, ngạc nhiên khi biết nhà mình là thế.

Rồi chuyển sang nhà ở Huỳnh Văn Chính. Nhà giờ đã rộng hơn, với khu vườn sau nhà và cây ổi thật sum suê bên nhà. Cây mọc giữa một quán lẩu, chìa ra những nhánh cây xanh mướt với những trái ổi chín mọng một cách thật mời gọi. Chị tôi vẫn... hay hái trộm ổi từ cây này, lấy lý do: ai bảo ổi hấp dẫn. Rồi mỗi lần hái là hai ba trái ổi đỏ, các chị em gái chia nhau mà ăn. Ổi không ngon, thậm chí chua và cứng ngắt, nhưng ai nấy đều vui, vì đây là công sức của chị; là thành quả chị... rình mò mãi mới được.

Đổi lại cho những trái ổi chị chôm, trước nhà tôi cũng có một cây lựu. Một năm cây cho ra vài quả thôi, vậy mà những người ở quán bên kia lại trèo sang và... chôm lựu nhà tôi. Thì cả nhà cũng chỉ ngậm ngùi, thôi đổi lựu lấy ổi. Mà nhà tôi lại lời nữa chứ. Mỗi lần họ hái chỉ được một trái lựu, còn chị tôi hái thì được hằng hà những trái ổi non.

Ở nhà này tôi có nhiều kỷ niệm lắm. Nhiều lắm những kỷ niệm chọc chị, bị chị đánh, rồi lại khóc nhè. Xong bố lại bênh con nhỏ, sợ con nhỏ khóc thêm, nên vờ đánh bị. Xong bố mới bảo: bố đánh chị hai rồi! Con nhỏ cũng ác, lại cười và hết khóc nữa chứ. Rồi những khi tôi đùa: em 6 tuổi thì được ngủ ghế, còn chị lên cấp 2 mới được ngủ giường. Tức là em... đái dầm ít hơn chị. Dù thật ra, đến sau này bà mới bảo tôi: hai chị em mày đều là kiện tướng đái dầm cả!

Phía sau nhà cũng có một khu vườn rộng bạt ngàn, với những khóm cây mọc thật đều. Đó với đứa trẻ như tôi, cũng giống một xứ sở thần tiên bí mật, mà mỗi lần mở cửa sau nhà ra là bước vào thế giới mới. Đầy những khám phá, đầy những diệu kì trong đó. Buổi tối, nhà tôi dùng cơm ở sân thượng, thì ngắm ra phía vườn. Đẹp lắm.

(còn tiếp)