Tính từ phút giao thừa, thì nó là mùng một.
Tôi đang ngước nhìn lên bầu trời đen tuyền ấy, đợi chờ những ngọn pháo bắn lên. Và chỉ vài giây sau, bùm, bùm bùm bùm, màu đen đã được tô điểm thêm biết bao sắc màu.
Tôi đang nghe Crush của David Archuleta.
Cuối năm này, tôi vui lắm, niềm vui lấn át cả nỗi buồn tưởng chừng đã hiện diện cả tuần liền. Vậy mà lúc pháo bắn lên, tôi lại không có cảm xúc nhiều, kì lạ là thế.
Tiếp theo là bài gì, tôi không còn nhớ nữa.
.
.
Rồi tôi xông nhà.
Trước đó, mẹ có vẻ bực bội khó chịu lắm, truyền cả sự cáu giận cho tôi kia mà. Vậy mà về nhà, mẹ lại toe toét. Bố mẹ chúc mừng nhau, nói chuyện, nhiều điều. Và cuối cùng, tôi vui lên được một chút.
Theo đó là một buổi ăn gia đình đầu tiên của năm, hệt như những gia đình khác vậy.
Tôi nhiều khi tự nghĩ, có lẽ cũng là một motif của gia đình tôi. Bố mỗi món ăn đều giơ ngón cái lên, khen ngon. Mẹ lấy đó mà tấm tắc tài nấu ăn của mình, và chốc chốc lại "Món này ngon lắm, anh ăn đi này". Ngày nào bố ở nhà cũng thế cả.
Chắc đó là hạnh phúc gì đó của riêng người lớn, mà đến khi lớn lên, lập gia đình, tôi sẽ hiểu được cảm giác đầm ấm đó.
Báo phụ nữ hay nói, người đàn ông mà không khen món ăn của phụ nữ, thì sẽ gây ra một sự khó chịu giữa quan hệ vợ chồng.
Vậy là phải khen bố tôi vì đã là một người bố tuyệt vời, người chồng tuyệt vời từ năm này sang năm khác đấy nhé!!!
.
.
Tôi ngồi, không hòa hợp được với mẹ, ngay từ đầu năm. Chắc cũng là điềm, hay chỉ là phút vớ vẩn đầu năm.
Một sự im lặng.
Tôi ra máy, tiếp tục nghe nhạc, vì tôi sẽ ngủ quên mất thôi. Mà mới giờ đó, 1h, mà ngủ thì tôi không thích đâu. Phải cố gắng.
Qua tiếng nhạc của "Gondola no uta", tôi nghe bố mẹ cãi nhau.
Vặn nhạc to lên.
Chuyển bài "If came the hour".
Khoảng 15' sau, tiếng cãi nhau ngừng, bầu không khí còn tồn đọng trên gương mặt cả hai.
Mẹ bỏ vào phòng, và tôi vào phòng khách cùng bố. Nói nhiều điều, mà tôi cũng chẳng còn nhớ nữa.
.
.
Ngủ, đến tận 12h.
Lăn lộn. Có lẽ phải đến 1h tôi mới rời khỏi giường.
Ừ thì net. Ừ thì đi chúc tết.
Bố lì xì, vui :">
Nhà tôi chuẩn bị sang nhà cô Thúy. Tôi bấy giờ đang cố gắng kiếm một bộ đồ màu đỏ, mà dường như khó quá đi. Cả một tủ không có lấy một cái 8-x
Xuống nhà, và thấy cả bố mẹ đều mặc đồ đỏ cả. Sau cùng, tôi mượn áo mẹ.
Tôi chưa bao giờ cảm giác được mặc áo cặp gia đình là thế nào cả. Vui lắm, như một đứa trẻ con được cho kẹo ấy. Nó là lạ, nó hạnh phúc, nhiều cái. Cảm giác, lần đầu tiên, gia đình tôi đoàn kết lắm.
"Đây là gia đình tôi đấy nhé. Ai đụng vào là tôi cắn đấy nhé!!!". Tôi muốn hét lên như vậy đấy.
Vui, mà mãi không gỡ nụ cười khỏi con tim được cơ.
.
.
Tôi đi xuống Dầu Tiếng.
Chuyện tiếp theo sau đó, chẳng có gì làm cho tôi vui cả. Tôi sẽ không kể lại trên đây đâu 8-x Vì nó chán, thế thôi.
.
.
Về nhà.
Không vui, vì ngày mai tôi sẽ lại ở nhà một mình.
.
.
Lên mạng.
Không vui, vì một điều nhận xét mà cái mặt vốn đang cố cười của tôi bị sụp đổ.
Nhưng, cho đến cuối cùng, hôm nay vẫn là một ngày vui. Có lẽ thế, hay tôi đang cố nghĩ vậy.
Thôi \ m /
Tôi biết tôi sung sướng hơn nhiều người lắm. Tôi phải vui lên \ m / Phải biết tự hào và hài lòng với những gì mình đang có \ m /
.
.
Cảm giác xa cách quá...
Đừng nhé. Chỉ riêng người đó, đừng nhé.
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn Lảm nhảm. Hiển thị tất cả bài đăng
Thứ Sáu, 4 tháng 2, 2011
Thứ Năm, 20 tháng 1, 2011
Me, my life and my blog.
Blog này chỉ là một xó nhỏ, mà tôi vẫn hay bảo là "My little little nest" với đứa bạn thân. Có mơ tôi cũng không ngờ page views của nó giờ đây là hơn 6000.
Nhớ ngày blog mới được thành lập, chỉ cần được 400 views là tôi đã mừng rỡ lắm rồi. Từng ngày, tôi đếm những người bước vào blog.
Ngày ấy tôi dùng flagcounter, rồi lại không chịu dùng nữa, tại số views nó hiển thị ít hơn bên gostat LoL Đến cuối tháng gostat lại thống kê. Tôi nhận ra số views đã tăng hơn đầu tháng (thật ra là lẽ đương nhiên :p), và tôi tự thưởng cho mình. Kẹo, kem, chầu ăn với bạn bè. Nhiều thứ. Chung quy cũng là tự sướng tự thưởng (tự kỉ 8-x) cả 8-x
Giờ đây, views cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng đôi khi nhìn, vẫn vui xD
.
.
Ngày ấy, tôi là một bloggaholic (?) 8-x
Một ngày tôi post đến 3 bài là chuyện thường. Toàn là xả về gia đình, về cuộc sống riêng. Blog này như một cuốn nhật kí, như một bức tranh mà tôi tự vẽ ra để luôn nhớ về cuộc đời đã qua của tôi.
Ấy vậy mà 1 tháng nay tôi lại chẳng vào đây. Thậm chí có thể lâu hơn. Tôi không đếm.
Post trước tôi cũng nói rồi đấy, một cách rất kì lạ, tôi mất khả năng "viết" :)) Tôi mất khả năng "kể". Tôi mất cả khả năng "tâm sự".
Ngoài đời cũng thế. Nơi đây cũng thế.
.
.
Xí xí, quay lại vấn đề chính.
Bài viết này, tôi muốn cám ơn các bạn, những người đang đọc bài viết này :)
Tôi cám ơn vì đã dành chút thời gian xem qua cái xó bé nhỏ này của tôi.
Tôi cám ơn vì đã thật sự đọc bài viết này.
Tôi cám ơn vì tất cả.
Tôi, cho đến tận bây giờ, tôi đã là rất nhiều người. Tôi là một dịch thuật viên cho truyện, cho sub, biên tập viên, một người viết fic, và là một người dịch nhạc :) Và với tôi, chỉ có số page views hay những comment động viên của mọi người là đáng quý nhất trên đời, là động lực để tôi tiếp tục làm bất cứ việc gì tôi đang làm.
Tôi cám ơn lắm. Thật sự cám ơn rất nhiều.
Tôi có thói quen print screen những comments tuyệt vời ấy, để mỗi khi buồn, lại mở ra mà coi đấy :d Nên các bạn dù vô tình hay cố tình, cũng đã luôn làm tôi vui lên rồi.
Cám ơn các bạn nhiều lắm.
Nhớ ngày blog mới được thành lập, chỉ cần được 400 views là tôi đã mừng rỡ lắm rồi. Từng ngày, tôi đếm những người bước vào blog.
Ngày ấy tôi dùng flagcounter, rồi lại không chịu dùng nữa, tại số views nó hiển thị ít hơn bên gostat LoL Đến cuối tháng gostat lại thống kê. Tôi nhận ra số views đã tăng hơn đầu tháng (thật ra là lẽ đương nhiên :p), và tôi tự thưởng cho mình. Kẹo, kem, chầu ăn với bạn bè. Nhiều thứ. Chung quy cũng là tự sướng tự thưởng (tự kỉ 8-x) cả 8-x
Giờ đây, views cũng không còn quan trọng nữa. Nhưng đôi khi nhìn, vẫn vui xD
.
.
Ngày ấy, tôi là một bloggaholic (?) 8-x
Một ngày tôi post đến 3 bài là chuyện thường. Toàn là xả về gia đình, về cuộc sống riêng. Blog này như một cuốn nhật kí, như một bức tranh mà tôi tự vẽ ra để luôn nhớ về cuộc đời đã qua của tôi.
Ấy vậy mà 1 tháng nay tôi lại chẳng vào đây. Thậm chí có thể lâu hơn. Tôi không đếm.
Post trước tôi cũng nói rồi đấy, một cách rất kì lạ, tôi mất khả năng "viết" :)) Tôi mất khả năng "kể". Tôi mất cả khả năng "tâm sự".
Ngoài đời cũng thế. Nơi đây cũng thế.
.
.
Xí xí, quay lại vấn đề chính.
Bài viết này, tôi muốn cám ơn các bạn, những người đang đọc bài viết này :)
Tôi cám ơn vì đã dành chút thời gian xem qua cái xó bé nhỏ này của tôi.
Tôi cám ơn vì đã thật sự đọc bài viết này.
Tôi cám ơn vì tất cả.
Tôi, cho đến tận bây giờ, tôi đã là rất nhiều người. Tôi là một dịch thuật viên cho truyện, cho sub, biên tập viên, một người viết fic, và là một người dịch nhạc :) Và với tôi, chỉ có số page views hay những comment động viên của mọi người là đáng quý nhất trên đời, là động lực để tôi tiếp tục làm bất cứ việc gì tôi đang làm.
Tôi cám ơn lắm. Thật sự cám ơn rất nhiều.
Tôi có thói quen print screen những comments tuyệt vời ấy, để mỗi khi buồn, lại mở ra mà coi đấy :d Nên các bạn dù vô tình hay cố tình, cũng đã luôn làm tôi vui lên rồi.
Cám ơn các bạn nhiều lắm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)