Đã lâu lắm rồi không quay lại nơi này. Không, phải nói là, đã lâu lắm rồi không viết lên nơi này.
Những ai thân với tôi, có lẽ đều biết, từ lâu lắm rồi, đột nhiên tôi bị mất khả năng viết. Kèm theo đó là khả năng "nói" về cảm xúc của bản thân.
Tôi đang nói sự thật, và tôi không đùa hay không muốn chơi nổi bằng những chuyện như thế này.
Có lẽ những điều đó nghe quá hoa mỹ đi, hoa mỹ đến nỗi tưởng chừng nó chỉ tồn tại ở một nơi thật xa. Nhưng chẳng phải, việc này hiện diện trong mỗi con người sao? Bỗng dưng một ngày bạn tỉnh dậy, và nhận ra một phần gì đó trong mình đã biến mất. Bạn cố gắng rất lâu, để nhận ra điểm thiếu sót của tâm hồn, để tìm lại mảnh ghép bị tháo rời.
Trong tôi, cái khả năng "bộc lộ" đã biến mất, hoàn toàn không theo chủ đích. Và từ ấy đến nay, tôi gần như không còn khả năng tâm sự với bất kì ai nữa. Bằng ngôn từ, bằng viết lách, không làm được điều gì cả.
Thỉnh thoảng trong tôi lóe lên những xúc cảm mạnh mẽ, về một điều, hay những ý tưởng về văn. Nhưng đến khi tôi đụng vào ngòi bút, những điều ấy tan biến cả. Thể như một ảo ảnh vô hình, mà có bằng cách nào cũng không giữ lại được.
Có một hôm, trong tôi dấy lên suy nghĩ, cảm tưởng như bản thân tôi đang ấp ủ. Ấp ủ xúc cảm hay nghĩ suy, trong một cái lọ thủy tinh. Đến khi lọ đầy, tôi sẽ lấy lại những khiếm khuyết hiện có của bản thân. Đại loại là như vậy. Hay cũng là nuôi nấng một phần của chính bản thân, đợi chờ một ngày cái bản thân đó lớn mạnh, và đủ sức để thể hiện mình.
.
.
Tôi không bị bệnh tâm thần. Chỉ là tôi luôn biết, tôi bất bình thường. Theo một nghĩa tốt với một số người, theo một nghĩa xấu với rất nhiều người, bao gồm chính tôi.
Giả như tôi là một tập hợp của những vấn đề, và những vấn đề đó lại tự đứng lên bảo vệ chính tôi, giúp tôi sống. Nhưng đó vẫn là vấn đề, như một bức tường được tự xây nên, và kẻ bị nhốt vẫn đang cố thoát khỏi nơi kia.
Tôi ở trong đó. Tôi ở ngoài này. Cả hai nơi.
Vậy nên, tôi chưa bao giờ hiểu được chính tôi cả.
Tôi thích những người thật sự bên tôi, vì họ đơn giản hiểu tôi. Họ hiểu những gì tôi không phải nói ra. Họ biết tôi hiện đang cần gì.
Tôi không biết cách cám ơn họ.
Thứ Sáu, 17 tháng 6, 2011
Thứ Hai, 6 tháng 6, 2011
[Two days of Nha Trang] Day 1.
Kể chút chuyện trước khi lên tàu vào tối ngày 3.6 nha <3 Vì mình nhiều chuyện. Trước đó là suýt nữa trễ tàu rồi, vì mẹ muốn tắm vào phút chót. 9h21 tàu sẽ chạy, mà 9h cả nhà mới bắt đầu đi ra đường, không thèm quan tâm đến việc đường bị kẹt hay những chuyện có thể xảy ra. Cũng may là sau đó gọi được 1 chú taxi tay nghề rất cứng, chú ấy chạy xe, mà lần đầu tiên mình thấy sợ luôn. Lưu ý là lúc lớp 2 có Diệp chở mình đi học 70km/h, mình ngồi tỉnh bơ cười bảo thích quá, lúc lớp 8 đi với anh Ryu chở thì ảnh chở khoảng 60km/h cũng bình thường. Đỉnh điểm là anh Hiếu chở mình với vận tốc 80km/h và mình tỉnh bơ :>
Chú đó đi lúc đường vắng vọt cực lẹ (cảnh sát mà thấy là đi tong sự nghiệp), chỉ vì nhà mình nhờ chú đi nhanh 1 chút, và chú ấy cũng biết là nhà mình sắp trễ tàu :"> ài lái kịt :">
Rồi thì cũng lên tàu, mà ôi chao...
Mua phải cái vé chết bằm T__T
Tàu đó là loại tàu bổ sung, với toa số 3, số 4 TUYỆT KHÔNG THỂ TẢ NỔI. Nó như một cái khách sạn vậy. Toa bằng gỗ, loại gỗ đẹp mà mình hay thấy đóng những tủ sách đó. Giường trắng tinh, và ngay cả buồng tàu nó cũng đẹp. Toilet THẬM CHÍ CÓ CẢ TRANH TREO TƯỜNG. Khiến mình nghĩ ngay, sao mấy chị mua phải vé gì kì cục quá T__T
Đó là chuyện toa của người ta.
Và toa của mình nó tệ hơn NHIỀU.
Các chị nhân viên của bố mẹ đặt cho nhà mình vé toa ngồi, ở ngay đầu tàu - toa số 1. Ở đó hơi bị dính khói. Đường đi cũng chật, và nhiều cái khác khá bất tiện. Toilet kinh khủng thì thôi rồi.
Nhưng nó có một cái hay. Ngay cả lúc mình trên đường đi về, hay khi mình đi đến Nha Trang, nhân viên của tàu rất tuyệt vời. Họ thậm chí còn tuyệt hơn những bồi bàn ở các cafe hạng sang. Vô cùng lễ phép và đáng yêu. Họ cũng giúp đỡ khách với một thái độ rất ân cần.
Mình nhớ hình như có 1 lúc một cụ già tới mua cháo, anh nhân viên hỏi "Ông muốn mua gì ạ?" "Vâng một cháo ạ.", rồi còn đưa bằng hai tay nữa chứ. Luôn luôn niềm nở, làm mình cũng thấy dễ chịu <3
.
.
Bỏ qua phần tốt đi, quay lại phần xấu.
Cái xe lửa cà tàng chạy tới 12 tiếng mới lết được sang Nha Trang. Trên đường đi dừng lại tránh tàu rất nhiều, và do mình dễ bị mất ngủ (lại nửa đêm có ai đó làm mình thức giấc) nên thức từ 1h đến khi tới nơi, là 9h.
Và ôi chao, nó nắng còn hơn Sài Gòn thân yêu.
Tiếp theo cũng chỉ là đến khách sạn gì đó thôi. Ba xàm ba láp. Đáng nói là từ đây!!! Sau khi nghỉ ngơi ở khách sạn rồi, nhà mình đi taxi sang nhà bà Băng. Đó là biệt thự rộng 365m2, với vườn tước xung quanh. Ngôi nhà cũng đẹp đến mê hồn. Lần sau mình sẽ chụp ảnh lại!!!
Vào nói chuyện với ông Phương. Mình đã nghĩ ngay, ông bà thật dễ chịu, và mình khá thích ông bà. Mình có gặp dì Châu, dì bảo, dì Hồng, dì Ngọc (?) (trừ dì Châu dì Bảo ra mình k nhớ mọi người lắm, à trừ chị Hiếu nữa). Ban đầu là ấn tượng bởi vì dì Bảo rất xinh, cực cực cực kì xinh. Và tiếp theo ấn tượng dì Châu, vì dì ngồi xe lăn. Lúc đó mình chưa nói chuyện với mọi người nhiều.
Bố đã định mua 1 biệt thự ở Nha Trang, thậm chí sắp xếp hẹn lịch luôn (chỉ trong 1 tiếng, cũng đã đi xem đất). Và sau cùng thì ý tưởng cũng bỏ, bởi vì bà nội bà ngoại không muốn :( Mình cũng muốn có một biệt thự ở Nha Trang quá, để mình sẽ về đó thường xuyên chơi với dì Châu dì Bảo <3
Tiếp theo là đi vòng vòng. Mình được đi Vinpearl, và phải nói chỗ đó tuyệt vời lắm. Rẻ đến kinh khủng. Có tưởng tượng được không? Bạn sẽ trả 360k cho tiền vé đi vào Vinpearl, nhưng đổi lại, bạn không phải mất thêm đồng nào ở trong đó nữa. 360k đó bao gồm tiền bạn dùng cáp treo cả đi cả về, chơi thật thoải mái TẤT CẢ những trò chơi trong Vinpearl, xem tạp kĩ (họ đã dùng 1 con khỉ để biểu diễn. Nó là một màn diễn rất tuyệt vời), và thậm chí cả vào thủy cung (phát bắp rang miễn phí luôn). Tưởng mắc nhưng lại rất rẻ, rất đáng tiền đi. Chất lượng phục vụ cũng tốt nữa. Toilet sạch ghê lắm <3
Vấn đề toilet đâu phải chỗ du lịch nào cũng được sạch đẹp như thế đâu. Và bạn được ngắm những quang cảnh RẤT RẤT RẤT tuyệt vời. Phải đi đến tận nơi mới hiểu được. Vinpearl vốn là 1 hòn đảo, và cảnh trên đó bài trí rất đẹp. Từ đảo bạn nhìn ra biển, nhìn về Nha Trang, có bực tức đến mấy bạn cũng không giữ giận lâu được đâu. Mình đi ở đó, và ăn buffet 3 miền (170k). Có lẽ cũng đáng tiền, dẫu sao thức ăn cũng "đậm chất 3 miền" mà. Sau đó là đi bộ vòng vòng, rồi xem sân khấu nhạc nước. Họ bắn nước theo từng bài nhạc khác nhau, và nó thú vị ghê lắm.
Xem xong đã là 9h, và đây là điều đáng buồn T__T Vì cả nhà mình đã phải xếp hàng mất nửa tiếng để được đến với cáp treo (thật ra bố mẹ xếp là chính, mình mệt quá ngồi không à) T__T hàng vô cùng dài. Tính ra thì nó đến 500m lận đó (hoàn toàn không nói đùa đầu). Vì lúc đó là cuối ngày rồi, Vinpearl sắp đóng cửa, ai ai cũng chuẩn bị đi về.
Lên được cáp treo thấy nhẹ nhõm hẳn (xếp hàng dài xong rồi mà). Bấy giờ biển đen như mực, chỉ còn chút ánh sáng của từng tòa tháp bừng lên. Xa xa dần hiện rõ nhịp sống Nha Trang buổi cuối ngày. Nó là cái gì đó khác hẳn với sự nhộn nhịp của HCM. Đèn sáng khắp nơi, nhưng bỗng nhận ra cái vẻ yên bình vốn ngự trị trong cuộc sống người dân nơi đây.
Dân Nha Trang rất cởi mở, và bác taxi chở nhà mình đi cả ngày thật sự rất đáng yêu. Bác ấy hướng dẫn khá tận tình, và niềm nở lắm.
Rồi cả nhà về khách sạn, đánh một giấc thật say.
Hết ngày rồi đó <3
Chú đó đi lúc đường vắng vọt cực lẹ (cảnh sát mà thấy là đi tong sự nghiệp), chỉ vì nhà mình nhờ chú đi nhanh 1 chút, và chú ấy cũng biết là nhà mình sắp trễ tàu :"> ài lái kịt :">
Rồi thì cũng lên tàu, mà ôi chao...
Mua phải cái vé chết bằm T__T
Tàu đó là loại tàu bổ sung, với toa số 3, số 4 TUYỆT KHÔNG THỂ TẢ NỔI. Nó như một cái khách sạn vậy. Toa bằng gỗ, loại gỗ đẹp mà mình hay thấy đóng những tủ sách đó. Giường trắng tinh, và ngay cả buồng tàu nó cũng đẹp. Toilet THẬM CHÍ CÓ CẢ TRANH TREO TƯỜNG. Khiến mình nghĩ ngay, sao mấy chị mua phải vé gì kì cục quá T__T
Đó là chuyện toa của người ta.
Và toa của mình nó tệ hơn NHIỀU.
Các chị nhân viên của bố mẹ đặt cho nhà mình vé toa ngồi, ở ngay đầu tàu - toa số 1. Ở đó hơi bị dính khói. Đường đi cũng chật, và nhiều cái khác khá bất tiện. Toilet kinh khủng thì thôi rồi.
Nhưng nó có một cái hay. Ngay cả lúc mình trên đường đi về, hay khi mình đi đến Nha Trang, nhân viên của tàu rất tuyệt vời. Họ thậm chí còn tuyệt hơn những bồi bàn ở các cafe hạng sang. Vô cùng lễ phép và đáng yêu. Họ cũng giúp đỡ khách với một thái độ rất ân cần.
Mình nhớ hình như có 1 lúc một cụ già tới mua cháo, anh nhân viên hỏi "Ông muốn mua gì ạ?" "Vâng một cháo ạ.", rồi còn đưa bằng hai tay nữa chứ. Luôn luôn niềm nở, làm mình cũng thấy dễ chịu <3
.
.
Bỏ qua phần tốt đi, quay lại phần xấu.
Cái xe lửa cà tàng chạy tới 12 tiếng mới lết được sang Nha Trang. Trên đường đi dừng lại tránh tàu rất nhiều, và do mình dễ bị mất ngủ (lại nửa đêm có ai đó làm mình thức giấc) nên thức từ 1h đến khi tới nơi, là 9h.
Và ôi chao, nó nắng còn hơn Sài Gòn thân yêu.
Tiếp theo cũng chỉ là đến khách sạn gì đó thôi. Ba xàm ba láp. Đáng nói là từ đây!!! Sau khi nghỉ ngơi ở khách sạn rồi, nhà mình đi taxi sang nhà bà Băng. Đó là biệt thự rộng 365m2, với vườn tước xung quanh. Ngôi nhà cũng đẹp đến mê hồn. Lần sau mình sẽ chụp ảnh lại!!!
Vào nói chuyện với ông Phương. Mình đã nghĩ ngay, ông bà thật dễ chịu, và mình khá thích ông bà. Mình có gặp dì Châu, dì bảo, dì Hồng, dì Ngọc (?) (trừ dì Châu dì Bảo ra mình k nhớ mọi người lắm, à trừ chị Hiếu nữa). Ban đầu là ấn tượng bởi vì dì Bảo rất xinh, cực cực cực kì xinh. Và tiếp theo ấn tượng dì Châu, vì dì ngồi xe lăn. Lúc đó mình chưa nói chuyện với mọi người nhiều.
Bố đã định mua 1 biệt thự ở Nha Trang, thậm chí sắp xếp hẹn lịch luôn (chỉ trong 1 tiếng, cũng đã đi xem đất). Và sau cùng thì ý tưởng cũng bỏ, bởi vì bà nội bà ngoại không muốn :( Mình cũng muốn có một biệt thự ở Nha Trang quá, để mình sẽ về đó thường xuyên chơi với dì Châu dì Bảo <3
Tiếp theo là đi vòng vòng. Mình được đi Vinpearl, và phải nói chỗ đó tuyệt vời lắm. Rẻ đến kinh khủng. Có tưởng tượng được không? Bạn sẽ trả 360k cho tiền vé đi vào Vinpearl, nhưng đổi lại, bạn không phải mất thêm đồng nào ở trong đó nữa. 360k đó bao gồm tiền bạn dùng cáp treo cả đi cả về, chơi thật thoải mái TẤT CẢ những trò chơi trong Vinpearl, xem tạp kĩ (họ đã dùng 1 con khỉ để biểu diễn. Nó là một màn diễn rất tuyệt vời), và thậm chí cả vào thủy cung (phát bắp rang miễn phí luôn). Tưởng mắc nhưng lại rất rẻ, rất đáng tiền đi. Chất lượng phục vụ cũng tốt nữa. Toilet sạch ghê lắm <3
Vấn đề toilet đâu phải chỗ du lịch nào cũng được sạch đẹp như thế đâu. Và bạn được ngắm những quang cảnh RẤT RẤT RẤT tuyệt vời. Phải đi đến tận nơi mới hiểu được. Vinpearl vốn là 1 hòn đảo, và cảnh trên đó bài trí rất đẹp. Từ đảo bạn nhìn ra biển, nhìn về Nha Trang, có bực tức đến mấy bạn cũng không giữ giận lâu được đâu. Mình đi ở đó, và ăn buffet 3 miền (170k). Có lẽ cũng đáng tiền, dẫu sao thức ăn cũng "đậm chất 3 miền" mà. Sau đó là đi bộ vòng vòng, rồi xem sân khấu nhạc nước. Họ bắn nước theo từng bài nhạc khác nhau, và nó thú vị ghê lắm.
Xem xong đã là 9h, và đây là điều đáng buồn T__T Vì cả nhà mình đã phải xếp hàng mất nửa tiếng để được đến với cáp treo (thật ra bố mẹ xếp là chính, mình mệt quá ngồi không à) T__T hàng vô cùng dài. Tính ra thì nó đến 500m lận đó (hoàn toàn không nói đùa đầu). Vì lúc đó là cuối ngày rồi, Vinpearl sắp đóng cửa, ai ai cũng chuẩn bị đi về.
Lên được cáp treo thấy nhẹ nhõm hẳn (xếp hàng dài xong rồi mà). Bấy giờ biển đen như mực, chỉ còn chút ánh sáng của từng tòa tháp bừng lên. Xa xa dần hiện rõ nhịp sống Nha Trang buổi cuối ngày. Nó là cái gì đó khác hẳn với sự nhộn nhịp của HCM. Đèn sáng khắp nơi, nhưng bỗng nhận ra cái vẻ yên bình vốn ngự trị trong cuộc sống người dân nơi đây.
Dân Nha Trang rất cởi mở, và bác taxi chở nhà mình đi cả ngày thật sự rất đáng yêu. Bác ấy hướng dẫn khá tận tình, và niềm nở lắm.
Rồi cả nhà về khách sạn, đánh một giấc thật say.
Hết ngày rồi đó <3
Thứ Năm, 2 tháng 6, 2011
My very first article.
Thật sự rất vui. Hôm trước có chị Nịt rủ làm ctv bên kenh14, và mình đã làm 1 bài về ngày 1/6. Là bài này. Thật sự rất mừng vì bài viết đã thành công hơn mình nghĩ :x
143 likes. Với ai đó có thể đó là một số rất nhỏ nhặt, nhưng với mình nó lớn đến tuyệt vời. Thật sự rất hạnh phúc.
Thần may mắn cười với mình <3
Việc này đẩy tan hết những bực tức ngày 1/6 vì không nhận được quà \ m / mình vẫn còn nhỏ chứ bộ. Năm sau đem rượu và bài về nhà cho bớt tức.
143 likes. Với ai đó có thể đó là một số rất nhỏ nhặt, nhưng với mình nó lớn đến tuyệt vời. Thật sự rất hạnh phúc.
Thần may mắn cười với mình <3
Việc này đẩy tan hết những bực tức ngày 1/6 vì không nhận được quà \ m / mình vẫn còn nhỏ chứ bộ. Năm sau đem rượu và bài về nhà cho bớt tức.
Chủ Nhật, 29 tháng 5, 2011
Bỉ Ngạn Hoa - loài hoa chốn hoàng tuyền
Bỉ Ngạn Hoa - loài hoa chốn hoàng tuyền
Bỉ Ngạn Hoa
Bỉ Ngạn hoa có 3 màu chính: Trắng, đỏ và vàng. Bỉ Ngạn Hoa màu trắng gọi là Mạn Đà La Hoa (mandarava), Bỉ Ngạn Hoa màu đỏ gọi là Mạn Châu Sa Hoa (Manjusaka).
Danh xưng
Tên tiếng Trung:
Bỉ Ngạn hoa
Mạn Châu Sa Hoa
hồng hoa Thạch Toán
Thạch Toán
Long Trảo hoa
Vô Nghĩa thảo
San Ô Độc
U Linh hoa
Địa Ngục hoa
Tử Nhân hoa
Vong Xuyên hoa
...
Tên tiếng Nhật:
Higan Bana
Shibito Bana
Yuurei Bana
Manjushage
Sutego Bana
Kamisori Bana
Tengai Bana
Jigoku Bana
...
Tên khác: Red spider lily, Cluster Amaryllis, Shorttube Lycoris
Tên khoa học: Lycoris Radiata
.
.
Ý nghĩa:
Nhật Bản: Hồi ức đau thương
Triều Tiên: Nhớ về nhau
Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.
Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” .
.
.
Xuất xứ
Hoa Bỉ ngạn ban đầu được tìm thấy ở Trung Quốc. Nó cũng được tìm thấy ở Nhật Bản. Ở Hoa Kỳ các Lycoris radiata phát triển ở Bắc Carolina , Texas , và nhiều tiểu bang phía Nam khác.
Loài cây này được trông thấy ở Hoa kỳ lần đầu tiên năm 1854. Đó là khi Hoa Kỳ mở cửa thương mại cho Nhật Bản. Thuyền trưởng William Roberts trong một lần trở lại Hoa kỳ đã mang theo loài Lycoris radiata này từ Nhật. Ông mang theo 3 cây, và những cây này được trồng và chăm sóc bởi cô cháu gái. Sau một thời gian chăm sóc và cô thấy rằng loài cây này không nở hoa cho đến khi sau một cơn mưa đầu mùa của mùa thu.
Mạn Châu Sa Hoa
hồng hoa Thạch Toán
Thạch Toán
Long Trảo hoa
Vô Nghĩa thảo
San Ô Độc
U Linh hoa
Địa Ngục hoa
Tử Nhân hoa
Vong Xuyên hoa
...
Tên tiếng Nhật:
Higan Bana
Shibito Bana
Yuurei Bana
Manjushage
Sutego Bana
Kamisori Bana
Tengai Bana
Jigoku Bana
...
Tên khác: Red spider lily, Cluster Amaryllis, Shorttube Lycoris
Tên khoa học: Lycoris Radiata
.
.
Ý nghĩa:
Nhật Bản: Hồi ức đau thương
Triều Tiên: Nhớ về nhau
Trung Quốc: Ưu mỹ thuần khiết.
Còn có ý nghĩa là “phân ly, đau khổ, không may mắn, vẻ đẹp của cái chết” , nhưng nhiều người hiểu ý nghĩa hoa là “hồi ức đau thương” .
.
Xuất xứ
Hoa Bỉ ngạn ban đầu được tìm thấy ở Trung Quốc. Nó cũng được tìm thấy ở Nhật Bản. Ở Hoa Kỳ các Lycoris radiata phát triển ở Bắc Carolina , Texas , và nhiều tiểu bang phía Nam khác.
Loài cây này được trông thấy ở Hoa kỳ lần đầu tiên năm 1854. Đó là khi Hoa Kỳ mở cửa thương mại cho Nhật Bản. Thuyền trưởng William Roberts trong một lần trở lại Hoa kỳ đã mang theo loài Lycoris radiata này từ Nhật. Ông mang theo 3 cây, và những cây này được trồng và chăm sóc bởi cô cháu gái. Sau một thời gian chăm sóc và cô thấy rằng loài cây này không nở hoa cho đến khi sau một cơn mưa đầu mùa của mùa thu.
.
.
Đặc điểm
Lycoris radiata không thích nhiệt. Nó thích một môi trường ấm áp. Khi nhiệt độ vào mùa hè quá cao, các cây Lycoris radiata sẽ chết. Các cây Bỉ Ngạn thường được trồng ở những khu vực có hệ thống thoát nước tốt để các bông hoa không bị tổn hai và phát triển bình thường. Đặc biệt là khu vực trồng cũng không bị ảnh hưởng bởi gió quá nhiều vào những tháng mùa đông.
Ba ngày trước và sau xuân phân gọi là Xuân Bỉ Ngạn, ba ngày trước và sau thu phân gọi là Thu Bỉ Ngạn. Bỉ Ngạn hoa nở vào Thu Bỉ Ngạn, thời gian rất chính xác cho nên mới gọi là Bỉ Ngạn hoa.
Trong Phật kinh có ghi "Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử."
.
Đặc điểm
Lycoris radiata không thích nhiệt. Nó thích một môi trường ấm áp. Khi nhiệt độ vào mùa hè quá cao, các cây Lycoris radiata sẽ chết. Các cây Bỉ Ngạn thường được trồng ở những khu vực có hệ thống thoát nước tốt để các bông hoa không bị tổn hai và phát triển bình thường. Đặc biệt là khu vực trồng cũng không bị ảnh hưởng bởi gió quá nhiều vào những tháng mùa đông.
Ba ngày trước và sau xuân phân gọi là Xuân Bỉ Ngạn, ba ngày trước và sau thu phân gọi là Thu Bỉ Ngạn. Bỉ Ngạn hoa nở vào Thu Bỉ Ngạn, thời gian rất chính xác cho nên mới gọi là Bỉ Ngạn hoa.
Trong Phật kinh có ghi "Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử."
.
.
Truyền thuyết liên quan:
Tương truyền loài hoa này nở nơi hoàng tuyền, đa số người đều nhận định rằng Bỉ Ngạn hoa nở bên cạnh Vong Xuyên hồ ở Minh giới. Hoa có màu đỏ rực rỡ như máu, phủ đầy trên con đường thông đến địa ngục, mà có hoa thì không có lá, đây là loài hoa duy nhất của Minh giới. Theo truyền thuyết hương hoa có ma lực, có thể gọi về kí ức lúc còn sống của người chết. Trên con đường Hoàng Tuyền nở rất nhiều loài hoa này, nhìn từ xa như một tấm thảm phủ đầy máu, màu đỏ đó như là ánh lửa nên bị gọi là “hỏa chiếu chi lộ”, đây cũng là loài hoa duy nhất mọc trên con đường Hoàng Tuyền, và cũng là phong cảnh, là màu sắc duy nhất ở nơi đấy. Khi linh hồn đi qua vong xuyên, liền quên hết tất cả những gì khi còn sống, tất cả mọi thứ đều lưu lại nơi bỉ ngạn, bước theo sự chỉ dẫn của loài hoa này mà hướng đến địa ngục của u linh.
[Bỉ Ngạn hoa, sự dịu dàng của ác ma]
Bỉ Ngạn hoa là đóa hoa trong truyền thuyết tình nguyện đi vào địa ngục, bị chúng ma quỷ bắt quay về nhưng vẫn ngập ngừng trên con đường Hoàng Tuyền, chúng ma quỷ không nhịn được nên đều đồng ý cho nàng nở trên con đường này, cho những linh hồn đã rời khỏi nhân giới có một sự chỉ dẫn và an ủi.
Lúc Bỉ Ngạn hoa nở thì không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa, hoa là không bao giờ gặp gỡ, đời đời dở lỡ. Bởi vậy mấy có cách nói: ” Bỉ Ngạn hoa nở nơi Bỉ Ngạn, chỉ thấy hoa, không thấy lá” . Nhớ nhau thương nhau nhưng vĩnh viễn mất nhau, cứ như thế luân hồi và hoa lá không bao giờ nhìn thấy nhau, cũng có ý nghĩa là mối tình đau thương vĩnh viễn không thể gặp gỡ.
Trong Phật kinh có ghi "Bỉ Ngạn hoa, một nghìn năm hoa nở, một nghìn năm hoa tàn, hoa diệp vĩnh bất tương kiến. Tình bất vi nhân quả, duyên chú định sinh tử."
.
.
Truyền thuyết thứ hai:
Truyền thuyết nói, rất lâu rất lâu trước đây, ven thành thị nở một dải lớn Bỉ Ngạn hoa – cũng chính là Mạn Châu Sa Hoa. Bảo vệ bên cạnh Bỉ Ngạn hoa là hai yêu tinh, một người tên là Mạn Châu, một người tên là Sa Hoa. Bọn họ đã canh giữ Bỉ Ngạn hoa suốt mấy nghìn năm nhưng trước giờ chưa từng tận mắt nhìn thấy đối phương… Bởi vì lúc hoa nở nhìn không thấy lá; khi có lá lại không thấy hoa. Giữa hoa và lá, cuối cùng cũng không thể gặp nhau, đời đời lầm lỡ. Thế nhưng, bọn họ điên cuồng nhung nhớ đối phương, và bị nỗi đau khổ hành hạ sâu sắc. Cuối cùng có một ngày, bọn họ quyết định làm trái quy định của thần, lén gặp nhau một lần.
Năm đó, sắc đỏ rực rỡ của Mạn Châu Sa Hoa được sắc xanh bắt mắt bao bọc lấy, nở ra đặc biệt yêu diễm xinh đẹp. Thế nhưng vì việc này mà Thần trách tội. Mạn Châu và Sa Hoa bị đánh vào luân hồi, và bị lời nguyền vĩnh viễn không thể ở cùng nhau, đời đời kiếp kiếp ở nhân gian chịu đựng nỗi đau khổ. Kể từ đó về sau, Mạn Châu Sa Hoa chỉ nở trên con đường Hoàng Tuyền, hoa có hình dạng như những cánh tay hướng về thiên đường để cầu khẩn, mỗi khi Mạn Châu và Sa Hoa luân hồi chuyển thế, trên con đường Hoàng Tuyền ngửi thấy mùi hương của Bỉ Ngạn hoa thì có thể nhớ lại bản thân ở kiếp trước, sau đó thề không bao giờ chia lìa nữa nhưng vẫn lần nữa bị lời nguyền kéo vào vòng luân hồi.
.
.
Hoa Bỉ Ngạn trong quan điểm nhà Phật
Trong kinh Phật thường thấy xuất hiện nhiều tên Hoa trong thời thuyết pháp của Phật như: Mưa hoa Mạn Đà La, hoa Mạn Thù Sa, hoa Ma-ha Mạn Đà La, hoa Ma-ha Mạn Thù Sa. Thông thường mọi người đều biết hoa Mạn Đà La là một loại hoa trà, rất hiếm người biết nó là hoa Mạn Thù Sa, hoặc là hoa Mạn Châu Sa
Chúng ta đều biết rõ con người sau khi chết, sẽ không còn chấp trước. Nhưng chúng ta không thể vì điều này mà cam chịu thụt lùi, cho rằng làm người dù sao đi nữa thì cũng phải trở về, thích sống như thế nào thì cứ sống như thế đó, điều này không được, đây gọi là "chấp không".
Trong kinh Phật nói, thân người khó được. Đời sống của người thế tục cho dù không có ý nghĩa, nhưng suốt cuộc đời của một con người trải qua mấy mươi năm lại rất quý. Chúng tôi thông qua việc học Phật, thông qua sự nỗ lực tu hành, thông qua phương thức sinh hoạt với thế tục, thì cuộc sống có ý nghĩa khác, đó chính là thành Phật. Có người nói, Phật cũng là người. Đúng, Phật cũng là người, nhưng lại là Người đã giác ngộ. Cho nên kinh nói, chúng sanh là Phật chưa giác ngộ, Phật là chúng sanh đã giác ngộ. Không nên cho rằng sau khi thành Phật, ngồi trên tòa sen trong Đại Hùng Bảo Điện, khói hương xông ướp, được muôn người bái lạy. Như thế có đúng không? Sau khi đức Thích Ca thành Phật, qua 49 năm đi trong mưa gió thuyết pháp độ sanh, với chiếc bình bát du hóa suốt cả đời. Vậy thì sau khi thành Phật, người vẫn là người đó, nhưng trạng thái tâm lý của họ đã phát sanh sự thay đổi căn bản, họ đã trở thành người thanh tịnh sáng suốt, không còn sự trói buộc nào, bừng bừng sức sống.
Tóm lại Tâm Kinh Bát nhã đã kết thúc loài hoa Mạn Thù Sa: Sắc chẳng khác không, không chẳng khác sắc, nhưng sắc tức là không, không tức là sắc, thọ, tưởng , hành thức cũng lại như thế.
Tương truyền hoa này chỉ nở ở Huỳnh Tuyền, là phong cảnh duy nhất trên đường Huỳnh Tuyền, hoa nơi đó nở hàng loạt, nhìn từ xa có thể thấy nó giống như tấm thảm màu hồng tươi rực rỡ trải dài, vì màu của nó đỏ như lửa, trắng như lau, giống như máu mà được gọi là "con đường rực lửa"
Hoa Mạn Châu Sa còn gọi là hoa Bỉ Ngạn. Thông thường cho rằng đây là loài hoa tiếp dẫn, sanh trưởng bên bờ sông Tam đồ. Theo truyền thuyết, mùi hương của hoa có ma lực, có thể gọi ký ức thuở còn sanh tiền của người chết trở về.
Ba ngày Xuân lần lượt đi qua gọi là Xuân Bỉ Ngạn, ba ngày Thu chầm chầm trôi qua gọi là Thu Bỉ Ngạn. Là ngày thăm mồ mã. Hoa Bỉ Ngạn nở giữa thời kỳ Thu Bỉ Ngạn rất đúng giờ, cho nên mới gọi là hoa Bỉ Ngạn
Hoa Bỉ Ngạn lúc nở hoa nhìn không thấy lá, khi có lá thì không thấy hoa.
Hoa lá không thấy nhau, nhưng chúng đan xen với nhau đời đời.
[Sưu tầm - Tổng hợp]
Thứ Năm, 26 tháng 5, 2011
Christina Perri - Jar of Hearts
Trình bày: Christina Perri
Bài hát: Jar of Hearts
Album: Lovestrong
Lời nhạc - Lyrics
I know I can't take one more step towards you
'Cause all that's waiting is regret
And don't you know I'm not your ghost anymore?
You lost the love I loved the most
And I learned to live, half-alive
And now you want me one more time
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Who do you think you are?
I hear you're asking all around
If I am anywhere to be found
But I have grown too strong
To ever fall back in your arms
And I learned to live, half-alive
And now you want me one more time
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Who do you think you are?
Dear, it took so long just to feel alright
Remember how to put back the light in my eyes
I wish I had missed the first time that we kissed
Cause you broke all your promises
And now you're back
You don't get to get me back
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Don't come back at all
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
Don't come back for me
Don't come back at all
Who do you think you are?
Who do you think you are?
Who do you think you are?
Lời dịch
Tôi hiểu, tôi không đi được bước nào nữa, về phía anh
Vì những gì đón đợi là tiếc nuối mà thôi
Và anh không biết sao? Tôi không yêu anh nữa.
Anh mất nó rồi, chuyện tình một thời tôi rất yêu.
Khi tôi đã học được, cái cách tồn tại dở chừng
Anh một lần nữa, muốn tôi về bên anh
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Tôi nghe nói, anh hỏi han mọi nơi
Rằng, giờ đây, tôi ở đâu?
Nhưng tôi đã mạnh mẽ quá rồi
Để có thể quay về nơi vòng tay anh
Khi tôi đã học được, cái cách tồn tại dở chừng
Anh một lần nữa, muốn tôi về bên anh
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Anh yêu à, mất một thời gian rất lâu để tôi bình phục
Hãy nhớ đi, cách trả ánh sáng về cho đôi ngươi này
Ước chi tôi đã bỏ lỡ, nụ hôn đầu của ta
Vì những gì anh từng hứa, anh phá vỡ hết rồi.
Và giờ đây anh lại quay về
Anh không có lại tôi đâu
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên đừng quay lại vì tôi
Đừng bao giờ quay lại nữa.
Anh nghĩ anh là ai?
Anh nghĩ anh là ai?
Anh nghĩ... anh là ai?
Bài hát: Jar of Hearts
Album: Lovestrong
Lời nhạc - Lyrics
I know I can't take one more step towards you
'Cause all that's waiting is regret
And don't you know I'm not your ghost anymore?
You lost the love I loved the most
And I learned to live, half-alive
And now you want me one more time
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Who do you think you are?
I hear you're asking all around
If I am anywhere to be found
But I have grown too strong
To ever fall back in your arms
And I learned to live, half-alive
And now you want me one more time
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Who do you think you are?
Dear, it took so long just to feel alright
Remember how to put back the light in my eyes
I wish I had missed the first time that we kissed
Cause you broke all your promises
And now you're back
You don't get to get me back
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
So don't come back for me
Don't come back at all
And who do you think you are?
Runnin' 'round leaving scars
Collecting your jar of hearts
And tearing love apart
You're gonna catch a cold
From the ice inside your soul
Don't come back for me
Don't come back at all
Who do you think you are?
Who do you think you are?
Who do you think you are?
Lời dịch
Tôi hiểu, tôi không đi được bước nào nữa, về phía anh
Vì những gì đón đợi là tiếc nuối mà thôi
Và anh không biết sao? Tôi không yêu anh nữa.
Anh mất nó rồi, chuyện tình một thời tôi rất yêu.
Khi tôi đã học được, cái cách tồn tại dở chừng
Anh một lần nữa, muốn tôi về bên anh
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Tôi nghe nói, anh hỏi han mọi nơi
Rằng, giờ đây, tôi ở đâu?
Nhưng tôi đã mạnh mẽ quá rồi
Để có thể quay về nơi vòng tay anh
Khi tôi đã học được, cái cách tồn tại dở chừng
Anh một lần nữa, muốn tôi về bên anh
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Anh yêu à, mất một thời gian rất lâu để tôi bình phục
Hãy nhớ đi, cách trả ánh sáng về cho đôi ngươi này
Ước chi tôi đã bỏ lỡ, nụ hôn đầu của ta
Vì những gì anh từng hứa, anh phá vỡ hết rồi.
Và giờ đây anh lại quay về
Anh không có lại tôi đâu
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên, đừng quay lại vì tôi
Anh nghĩ anh là ai?
Và anh nghĩ anh là ai?
Chạy khắp nơi, để đau thương ở lại
Thập thu thêm cho bình đựng trái tim
Và tách rời tình yêu thành từng mảnh.
Anh sẽ bị cảm đấy
Bởi hơi lạnh của giá băng trong cõi lòng
Nên đừng quay lại vì tôi
Đừng bao giờ quay lại nữa.
Anh nghĩ anh là ai?
Anh nghĩ anh là ai?
Anh nghĩ... anh là ai?
26.05.11
Bữa qua mơ kì lắm. Một giấc mơ dính dáng đến tôn giáo, rồi chạy trốn, rượt đuổi.
Hình như mình từng gặp một giấc mơ cũng cùng nội dung một lần.
Cũng muốn nhớ lắm, mà dậy là quên T__T
Gần đây ngày nào cũng ngủ thật nhiều, đến 4h chiều mới chịu mở mắt ra. Trước đó mẹ cũng có gọi, nhưng không chịu dậy.
Cuộc sống như con mèo là tuyệt vời. Trời lạnh thì rúc mình thật chặt trong chăn. Trời nóng thì mặc đồ cực kì mỏng rồi nằm giữa giường hưởng gió quạt.
Dạo này mình rất thoải mái. Trong đầu óc chẳng còn chút gì là ghen ghét hận thù.
Và mình thích như thế <3
.
.
Hôm nay về trường. Chút gì đó hẫng hụt.
Không phải hẫng hụt vì ngôi trường này không còn chào đón tôi, và cũng không hụt hẫng vì bộ đồng phục Nguyễn Thượng Hiền tôi đương mặc trên người.
Chỉ là, trong mắt tôi, trường này sao tự dưng nhìn khác hẳn với lúc trước.
Nó giống như khi bạn đọc một cuốn sách lần đầu, và đọc lần thứ hai vậy. Và đây là lần thứ hai của tôi.
Cảm giác nhẹ nhõm thoải mái, không trĩu nặng như khi nào nữa.
Tôi không vô tâm.
Chỉ là tôi đã vượt qua được nỗi đau của mình về sự chia ly.
Và tôi của hôm nay, nhìn ngôi trường mến yêu này, bằng một đôi mắt hài lòng mãn nguyện, bằng cái nhìn với những gì đẹp nhất, bằng tấm lòng luôn luôn muốn ôm trọn nơi đây.
Tôi yêu Lữ Gia. Chỉ thế thôi.
Hình như mình từng gặp một giấc mơ cũng cùng nội dung một lần.
Cũng muốn nhớ lắm, mà dậy là quên T__T
Gần đây ngày nào cũng ngủ thật nhiều, đến 4h chiều mới chịu mở mắt ra. Trước đó mẹ cũng có gọi, nhưng không chịu dậy.
Cuộc sống như con mèo là tuyệt vời. Trời lạnh thì rúc mình thật chặt trong chăn. Trời nóng thì mặc đồ cực kì mỏng rồi nằm giữa giường hưởng gió quạt.
Dạo này mình rất thoải mái. Trong đầu óc chẳng còn chút gì là ghen ghét hận thù.
Và mình thích như thế <3
.
.
Hôm nay về trường. Chút gì đó hẫng hụt.
Không phải hẫng hụt vì ngôi trường này không còn chào đón tôi, và cũng không hụt hẫng vì bộ đồng phục Nguyễn Thượng Hiền tôi đương mặc trên người.
Chỉ là, trong mắt tôi, trường này sao tự dưng nhìn khác hẳn với lúc trước.
Nó giống như khi bạn đọc một cuốn sách lần đầu, và đọc lần thứ hai vậy. Và đây là lần thứ hai của tôi.
Cảm giác nhẹ nhõm thoải mái, không trĩu nặng như khi nào nữa.
Tôi không vô tâm.
Chỉ là tôi đã vượt qua được nỗi đau của mình về sự chia ly.
Và tôi của hôm nay, nhìn ngôi trường mến yêu này, bằng một đôi mắt hài lòng mãn nguyện, bằng cái nhìn với những gì đẹp nhất, bằng tấm lòng luôn luôn muốn ôm trọn nơi đây.
Tôi yêu Lữ Gia. Chỉ thế thôi.
Atsumi Saori - Mou Sukoshi
Trình bày: Atsumi Saori
Bài hát: Mou sukoshi
Ending phim Midori no Hibi
Lời nhật - Kanji
そして気づいた時に 考えてるのは君のことで…。
それがすごく恥ずかしかったり すごく嫌だったり思えて
それは僕が気持ちを 伝えることが怖いからで
頭で押さえつけても 心はどうすることも出来なくて
逢うたびに君に悟られないように
いつもと変わりないように 話してるつもりで
余裕もなくて 苦しくなった僕は 君に嘘をついてしまう…だけど
もう少し… もう少し… 君の心に近づいたら
もう少し… もう少し… 今 この時が消えないように
どうか神様 僕に勇気をください
そして思いあぐねても 格好悪いだけの僕で…。
君がどう思ってるのか気になっても
一歩も先へすまない 解ってるつもりで
自分じゃないような胸のモヤモヤが
痛くなって逃げたくなる…だけど
もう少し… もう少し… 君のそばにいられたなら
もう少し… もう少し… 夜よ 明けないでくれたなら
寂しい時も 涙を拭ってあげるから
夜空に浮かぶ 欠けても光る月が
強くもなれない 自信もない 僕を見て微笑んだ ほらね…。
もう少し… もう少し… 君のそばにいられたなら
もう少し… もう少し… 夜よ 明けないでくれたなら
もう少し… もう少し… 君の心に近づいたら
もう少し… もう少し… 今 この時が消えないように
どうか神様 僕に勇気をください
Phiên âm - Romaji
Soshite kizuita toki ni kangaeteru no wa kimi no koto de...
Sore ga sugoku hazukashikattari
Sugoku iyadattari omoete
Sore wa boku ga kimochi wo tsutaeru koto ga kowai kara de
Atama de osaetsukete mo kokoro ga dousuru koto mo dekinakute
Autabi ni kimi ni satorarenai youni
Itsumo to kawarinai youni hanashiteru tsumori de
Yoyuu mo nakute kurushiku natta boku wa
Kimi ni uso wo tsuiteshimau... dakedo
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no kokoro ni chikazuitara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Ima kono toki ga kienai youni
Douka kamisama boku ni yuuki wo kudasai
Soshite omoiagunete mo kakkou warui dake no boku de...
Kimi ga dou omotteru no ga ki ni natte mo
Ippo mo saki he sumanai wakatteru tsumori de
Jibun jyanai you na mune no moyamoya ga
Itaku natte nigetakunaru... dakedo
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no soba ni irareta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Yoru yoake nai de kureta nara
Sabishii toki mo namida wo nugutte ageru kara
Yozora ni ukabu kakete mo hikaru tsuki ga
Tsuyoku mo narenai jishin mo nai
Boku wo mite hohoenda hora ne...
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no soba ni irareta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Yoru yoake nai de kureta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no kokoro ni chikazuitara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Ima kono toki ga kienai you ni
Douka kamisama boku ni yuuki wo kudasai
Lời dịch - Translation
Và rồi em nhận ra, em vẫn mãi nghĩ về anh
Em xấu hổ chết mất thôi
Thật sự em ghét cảm giác đó
Vì em sợ phải nói ra tình cảm của mình.
Trong tiềm thức, em luôn dồn nén chúng thật chặt
Nhưng em biết làm gì với con tim này đây?
Tình cảm đó, em không muốn thể hiện ra
Để khi em nói chuyện với anh, mọi thứ rồi sẽ thật tự nhiên.
Mãi giả như bình thường, dần dần khiến em thật đau
Em sẽ nói dối anh mất thôi... nhưng mà
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em tiến gần hơn đến trái tim anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Để giây phút này trở thành mãi mãi
Lạy Chúa, xin hãy cho con dũng cảm.
Và khi em chỉ còn một mình, những suy nghĩ đáng sợ mãi quẩn quanh
Em rất lo. Anh nghĩ gì về em vậy?
Em xin lỗi, vì đã cố tỏ tình với anh trước.
Em không còn là chính mình nữa.
Em cũng không thích màn sương đang phủ lấp con tim.
Mãi nghĩ suy về một người, khiến em thật sự muốn bỏ cuộc... Nhưng mà...
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em có thể tiến đến cạnh anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Đêm đen qua đi, bình mình rồi sẽ đến
Vậy nên những lúc bơ vơ, em sẽ lau nước mắt đi, vì anh.
Mặt trăng đương tỏa sáng trên kia, dạt trôi lên đến tận thiên đường
Em không mạnh mẽ hơn, cũng không tự tin hơn
Nhưng nhìn em này, em đang cười đấy.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi,
Nếu em có thể tiến đến cạnh anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi,
Đêm đen qua đi, bình minh rồi sẽ đến thôi.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em tiến gần hơn đến trái tim anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Để giây phút này trở thành mãi mãi
Lạy chúa, xin hãy cho con dũng cảm.
Bài hát: Mou sukoshi
Ending phim Midori no Hibi
Lời nhật - Kanji
そして気づいた時に 考えてるのは君のことで…。
それがすごく恥ずかしかったり すごく嫌だったり思えて
それは僕が気持ちを 伝えることが怖いからで
頭で押さえつけても 心はどうすることも出来なくて
逢うたびに君に悟られないように
いつもと変わりないように 話してるつもりで
余裕もなくて 苦しくなった僕は 君に嘘をついてしまう…だけど
もう少し… もう少し… 君の心に近づいたら
もう少し… もう少し… 今 この時が消えないように
どうか神様 僕に勇気をください
そして思いあぐねても 格好悪いだけの僕で…。
君がどう思ってるのか気になっても
一歩も先へすまない 解ってるつもりで
自分じゃないような胸のモヤモヤが
痛くなって逃げたくなる…だけど
もう少し… もう少し… 君のそばにいられたなら
もう少し… もう少し… 夜よ 明けないでくれたなら
寂しい時も 涙を拭ってあげるから
夜空に浮かぶ 欠けても光る月が
強くもなれない 自信もない 僕を見て微笑んだ ほらね…。
もう少し… もう少し… 君のそばにいられたなら
もう少し… もう少し… 夜よ 明けないでくれたなら
もう少し… もう少し… 君の心に近づいたら
もう少し… もう少し… 今 この時が消えないように
どうか神様 僕に勇気をください
Phiên âm - Romaji
Soshite kizuita toki ni kangaeteru no wa kimi no koto de...
Sore ga sugoku hazukashikattari
Sugoku iyadattari omoete
Sore wa boku ga kimochi wo tsutaeru koto ga kowai kara de
Atama de osaetsukete mo kokoro ga dousuru koto mo dekinakute
Autabi ni kimi ni satorarenai youni
Itsumo to kawarinai youni hanashiteru tsumori de
Yoyuu mo nakute kurushiku natta boku wa
Kimi ni uso wo tsuiteshimau... dakedo
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no kokoro ni chikazuitara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Ima kono toki ga kienai youni
Douka kamisama boku ni yuuki wo kudasai
Soshite omoiagunete mo kakkou warui dake no boku de...
Kimi ga dou omotteru no ga ki ni natte mo
Ippo mo saki he sumanai wakatteru tsumori de
Jibun jyanai you na mune no moyamoya ga
Itaku natte nigetakunaru... dakedo
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no soba ni irareta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Yoru yoake nai de kureta nara
Sabishii toki mo namida wo nugutte ageru kara
Yozora ni ukabu kakete mo hikaru tsuki ga
Tsuyoku mo narenai jishin mo nai
Boku wo mite hohoenda hora ne...
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no soba ni irareta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Yoru yoake nai de kureta nara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Kimi no kokoro ni chikazuitara
Mou sukoshi... mou sukoshi...
Ima kono toki ga kienai you ni
Douka kamisama boku ni yuuki wo kudasai
Lời dịch - Translation
Và rồi em nhận ra, em vẫn mãi nghĩ về anh
Em xấu hổ chết mất thôi
Thật sự em ghét cảm giác đó
Vì em sợ phải nói ra tình cảm của mình.
Trong tiềm thức, em luôn dồn nén chúng thật chặt
Nhưng em biết làm gì với con tim này đây?
Tình cảm đó, em không muốn thể hiện ra
Để khi em nói chuyện với anh, mọi thứ rồi sẽ thật tự nhiên.
Mãi giả như bình thường, dần dần khiến em thật đau
Em sẽ nói dối anh mất thôi... nhưng mà
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em tiến gần hơn đến trái tim anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Để giây phút này trở thành mãi mãi
Lạy Chúa, xin hãy cho con dũng cảm.
Và khi em chỉ còn một mình, những suy nghĩ đáng sợ mãi quẩn quanh
Em rất lo. Anh nghĩ gì về em vậy?
Em xin lỗi, vì đã cố tỏ tình với anh trước.
Em không còn là chính mình nữa.
Em cũng không thích màn sương đang phủ lấp con tim.
Mãi nghĩ suy về một người, khiến em thật sự muốn bỏ cuộc... Nhưng mà...
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em có thể tiến đến cạnh anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Đêm đen qua đi, bình mình rồi sẽ đến
Vậy nên những lúc bơ vơ, em sẽ lau nước mắt đi, vì anh.
Mặt trăng đương tỏa sáng trên kia, dạt trôi lên đến tận thiên đường
Em không mạnh mẽ hơn, cũng không tự tin hơn
Nhưng nhìn em này, em đang cười đấy.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi,
Nếu em có thể tiến đến cạnh anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi,
Đêm đen qua đi, bình minh rồi sẽ đến thôi.
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Nếu em tiến gần hơn đến trái tim anh
Chỉ một chút nữa thôi, chỉ một chút nữa thôi
Để giây phút này trở thành mãi mãi
Lạy chúa, xin hãy cho con dũng cảm.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)