Có những đêm, tôi lại tự suy nghĩ vẩn vơ, nghĩ về những điều đáng sợ đến tột cùng. Nó có thể là một hình thức mơ, chỉ là mơ khi mắt tôi vẫn đang mở. Thế nào cũng được, chỉ là, mỗi khi tôi nhận thức được, thì tôi đã khóc đến lả người rồi.
Từ bé đã là vậy. Tôi hay tự nhìn vào gương, tự nghĩ đến tình huống tồi tệ nhất có thể, để xem xem bản thân sẽ ứng xử được như thế nào. Nhưng cuối cùng cũng chỉ là một giấc ngủ say ôm mẹ và nước mắt.
Hôm nay cũng là một ngày như vậy. Và trong những suy nghĩ đáng sợ kia, tôi thấy một đám tang, tang của bố tôi.
Cũng do tôi quá nhạy cảm, đến độ nhiều khi tôi muốn đi "rèn tim". Mỗi khi xem bộ phim nào đó quá sống động, quá chân thực, tôi sẽ lại bị cảm động mất thôi. Và cái phim đó cũng chẳng phải vừa.
Nếu chuyện đó xảy ra thật, tôi biết làm sao?
Tôi quen với một cuộc sống hay xa bố, nhưng chưa bao giờ quen được với ý nghĩ không có bố.
... Có lẽ tôi đang nói bậy bạ.
Nhưng, điên khùng rằng, tôi phải tâm sự. Tôi nói được với ít người, nên chỉ còn nơi đây. Sẽ ai hiểu cho một con bé "à mày ạ tao tự dưng nghĩ rằng nếu ... (tôi sợ ngay cả việc ghi nó ra) thì tao làm gì". Họ sẽ nghĩ con bé đó tâm thần, cần được đưa vào bệnh viện ngay lập tức dù đó là buổi đêm, họ sẽ bảo mày vớ vẩn quá ngủ đi cho rồi.
Nên rốt cuộc, tôi chỉ còn cái xó này. Và tôi sẽ nổ tung nếu không tâm sự được mất.
Trong tôi là một trái bong bóng của ý nghĩ và sợ hãi, nổ tung bất kì lúc nào. Rồi nó lại tự thành lập một bọng khác và chờ ngày nổ tung.
Tôi nên đi bác sĩ thật? Hay đây là khùng điên của tuổi dậy thì?
.
.
Hôm trước, có người bảo tôi cô độc.
Có lẽ nó đúng phần nào đó.
Từ khi nào, tôi mất khả năng mở lòng hay tin tưởng người ngoài rồi. Từ khi nào, tôi luôn cảm giác, tôi chỉ còn gia đình tôi thôi.
Một ngày tôi ốm nặng, sẽ là một ngày vắng tanh ở phòng bệnh của tôi. Không hoa, không sách, không trái cây. Chỉ có gia đình tôi ở đó chăm sóc.
Một ngày tôi trặc chân do té cầu thang, sẽ là một ngày của "im lặng" - tức là không lời hỏi thăm nào cả.
Một ngày tôi khóc do gặp chuyện, sẽ là một ngày của "vô tâm" - tức là không ai thèm quan tâm đến việc một con khùng đang khóc.
Nhiều cái. Trong tôi tồn tại rất nhiều nỗi sợ, nhiều đến mức không ai hiểu được tôi.
Tôi muốn bố. Chỉ với bố tôi mới kể tất cả được.
Vì ai rồi cũng sẽ phản bội tôi thôi.
.
.
Lại khùng rồi.
Cứ về đêm là khùng, khùng lên vì sợ.
Chắc là thức khuya thực sự không tốt cho tôi.
.
.
Ngày trước, có một người lạ - tức là chưa quen, chưa nói chuyện trực tiếp (chat chít gặp gỡ chi đó) thấy tôi sợ, và đã rất tuyệt vời hỏi thăm tôi và cho tôi lời khuyên.
Đó là một ngày rất hạnh phúc, cười mãi không thôi.
Nhưng mà tôi nghe xong hạnh phúc quá chẳng biết nói gì hết, nên cuối cùng chỉ cám ơn được thôi. Thật lòng muốn nói thêm ngàn vạn lần cám ơn lắm lắm lắm, nhưng mà hông biết nói sao hết.
Thôi thì một lần nữa, cám ơn chị nhiều lắm ạ. Mong chị đang đọc cái này.
Xin lỗi chị vì em không làm hẳn một entry ra dành cho chị. Em hơi kị những entry ngắn quá.
Xin lỗi chị nhiều nhé ạ. Cám ơn chị nhiều vì đã quan tâm em <3 <3
À xí .__. mặc dù là em hông có comm gì trên blog chị hết, nhưng trên thực tế là em có đọc. Chỉ là do em không biết phải nói gì hết đó, nói nhảm thì ngại quá, nói sầu não thì mất công .__. blogspot lại không có chức năng like bài viết.
Muốn nói cái này lâu lắm rồi mà sang đó lảm nhảm em ngại quá .__.
.
.
Xả tới cuối entry là hết sầu :> tah dah.
Thứ Bảy, 14 tháng 5, 2011
Chủ Nhật, 8 tháng 5, 2011
Richard Marx - Thanks to you
Trình bày: Richard Marx
Bài hát: Thanks to you
Chúc mừng ngày của mẹ ♥
Lời nhạc - Lyrics
You gave me life
Gave me your heart
And your shoulder when I needed to cry
You give me hope
When all my hope is gone
And wings so my dreams can fly
And I haven't told you enough
Haven't been good enough
At making you see
My love for you will live in my heart
Until eternity through
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
You gave me your word
Gave me your voice
Gave me your everything each breath of your life
And you believe
When I can remember how
You teach my faith to survive
And I never can do enough
Never thank you enough
For all that you are
My love for you will live in my heart
Until eternity through
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
I know the treasure
And I'm filled with grace
Whenever I see your face
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
Lời dịch - Translation
Mẹ tặng con sự sống
Tặng con muôn vàn yêu thương
Cho con một bờ vai để khóc
Mẹ đưa con niềm tin
Khi trong con hy vọng tan biến
Và một đôi cánh, để mơ ước bay xa.
Con chưa nói với mẹ nhiều điều
Vẫn chưa cho mẹ thấy được rằng
Trong tim con, mãi mãi con yêu mẹ
Yêu mẹ đến hết cuộc đời con
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Mẹ tặng con ngôn từ
Tặng con giọng nói của mình
Tặng con từng hơi thở đời mẹ
Và mẹ tin
Khi con có thể nhớ, cái cách mà
Mẹ dạy con niềm tin để sống.
Và có bao giờ, con bù đắp cho đủ
Cám ơn mẹ cho đủ
Vì mẹ chính là mẹ
Trong tim con, mãi mãi con yêu mẹ
Yêu mẹ đến hết cuộc đời con
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Con biết về những điều thân thương ấy
Và trong con đong đầy sự biết ơn
Mỗi khi con nhìn vào mẹ.
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Bài hát: Thanks to you
Chúc mừng ngày của mẹ ♥
Lời nhạc - Lyrics
You gave me life
Gave me your heart
And your shoulder when I needed to cry
You give me hope
When all my hope is gone
And wings so my dreams can fly
And I haven't told you enough
Haven't been good enough
At making you see
My love for you will live in my heart
Until eternity through
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
You gave me your word
Gave me your voice
Gave me your everything each breath of your life
And you believe
When I can remember how
You teach my faith to survive
And I never can do enough
Never thank you enough
For all that you are
My love for you will live in my heart
Until eternity through
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
I know the treasure
And I'm filled with grace
Whenever I see your face
I see your smile in the eyes of my child
I am who I am
Mama, thanks to you
Lời dịch - Translation
Mẹ tặng con sự sống
Tặng con muôn vàn yêu thương
Cho con một bờ vai để khóc
Mẹ đưa con niềm tin
Khi trong con hy vọng tan biến
Và một đôi cánh, để mơ ước bay xa.
Con chưa nói với mẹ nhiều điều
Vẫn chưa cho mẹ thấy được rằng
Trong tim con, mãi mãi con yêu mẹ
Yêu mẹ đến hết cuộc đời con
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Mẹ tặng con ngôn từ
Tặng con giọng nói của mình
Tặng con từng hơi thở đời mẹ
Và mẹ tin
Khi con có thể nhớ, cái cách mà
Mẹ dạy con niềm tin để sống.
Và có bao giờ, con bù đắp cho đủ
Cám ơn mẹ cho đủ
Vì mẹ chính là mẹ
Trong tim con, mãi mãi con yêu mẹ
Yêu mẹ đến hết cuộc đời con
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Con biết về những điều thân thương ấy
Và trong con đong đầy sự biết ơn
Mỗi khi con nhìn vào mẹ.
Con nhìn mẹ cười, qua đôi mắt đứa con thơ
Con chính là con
Mẹ ơi, là nhờ mẹ đấy.
Muôn vàn yêu thương cho mẹ.
Hôm nay là ngày của mẹ, và trong con trỗi dậy những cảm xúc kì lạ. Một chút gì đó yêu mẹ hơn ngày thường, thương mẹ hơn ngày thường và muốn bảo vệ mẹ hơn ngày thường.
Mẹ sinh ra đã là trong nhọc nhằn. Những tháng ngày chiến tranh cướp đi của mẹ một tuổi thơ êm đềm. Là chị cả, mẹ gánh tất cả trách nhiệm trong mình. Với những đứa em của mình, mẹ là một người chị lớn có nghĩa vụ bảo vệ em nhỏ, là một người "mẹ thay thế" để an ủi những đứa em khi chúng khóc òa.
Có một thuở con nghe kể, ngày bé mẹ bồng trên vai những đứa em, chạy khắp nơi để trốn giặc. Khi ấy con nghe qua, chỉ nghĩ "ngày xưa khổ quá", còn bây giờ nghĩ lại, mắt con ươn ướt vì tuổi thơ khó khăn ngày nào của mẹ.
Cái sự khổ sở nó cứ xoay vần, cuốn mẹ theo trong từng cơn càn quét. Tuổi 13, mẹ trở thành trẻ mồ côi cha, bởi căn bệnh ung thư gan ác liệt đã cướp ông của con đi rồi. Mẹ lớn lên không có sự yêu thương của cha, nhưng lại nảy mầm trong tim sự mạnh mẽ cứng rắn đến tột cùng. Mẹ ơi, con không biết, đó là cái may hay cái rủi. Như một bông hồng rất đẹp, tự mọc lên gai xung quanh mình để bảo vệ bản thân vậy. Nhưng bông hồng đó vẫn yếu đuối lắm, mỏng manh lắm. Mẹ của con cũng thế chứ?
Xin lỗi mẹ vì con của mẹ không được mạnh mẽ. Con không có can đảm để ôm lấy mẹ mỗi khi nhìn mẹ khóc, chỉ đứng yên đó để mẹ ôm con mà khóc òa. Con không có dũng khí để nhận lỗi mỗi khi con sai, lại cứ thốt ra những ngôn từ nhọn sắc, để gối mẹ lại ướt vào buổi đêm. Nếu con nói ra, chỉ một tiếng "xin lỗi" thôi, có lẽ mẹ đã được an ủi hơn nhiều rồi.
Tuổi thơ ươm đậm mùi vất vả qua đi, mẹ vẫn là một người con gái đẹp, mạnh mẽ đến tột cùng, vô cùng cá tính đối với bất kì ai. Mẹ lấy bố, sinh ra chị, nhiều chuyện, khi đó con không được biết nhiều.
Rồi mẹ chuyển vào nam, khi này con được ra đời. Trong tâm con in đậm những cái ôm ấm áp và những lần mẹ chọc con. Chỉ nhớ, con lớn lên trong tình thương của mẹ, chỉ nhớ con được nuôi dưỡng bởi giọt mồ hôi của mẹ.
Mọi chuyện vẫn bình thường, đến khi công ty được thành lập, và bố mở nhà máy. Triền miên những buổi đêm bố không về nhà, ngủ lại nhà máy. Bố của con không phải một người bố tồi tệ, bỏ bê mẹ con mình, là một người bố tận tụy với gia đình và hết lòng với vợ con. Bố dồn hết tâm sức vào công việc, để dựng nên một cuộc sống êm ấm cho gia đình mình. Nhưng có ai biết đâu những đêm mẹ ở nhà cùng với con, thiếu vắng hơi ấm của một người đàn ông? Có ai biết đâu những khi mẹ cần một bờ vai để chia sẻ, để tâm sự. Có ai biết đâu những lúc mẹ buồn chán, mở TV từ kênh này sang kênh khác, may hết chiếc váy này đến váy khác, để giết thời gian của chính mình?
Bà ngoại từng bảo con, chị hai tập đàn và đàn để quên đi nỗi nhớ gia đình. Tại sao không ai nói lên cho mẹ con sự cô đơn lẻ bóng của một người phụ nữ khi xa chồng? Một năm, bố ở nhà chưa được đầy ba tháng. Sao không ai nói lên cho mẹ con?
Con là một đứa con nít, và con xin lỗi mẹ. Con không đủ dũng khí để nói ra cho mẹ. Và con sợ họ sẽ nhìn mẹ với ánh mắt dị nghị, khi con đi khắp nơi để kể về mẹ tuyệt vời như thế nào.
Dạo này bố ở nhà nhiều hơn, con mừng. Nhưng có nỗi buồn tồn đọng rằng, bố mẹ cãi nhau nhiều. Con không thích chuyện đó. Con nhớ tết năm ngoái, bố hôn vào má mẹ, và con đỏ mặt nhắm tịt mắt lại. Bố hát tặng mẹ bài "Và tôi cũng yêu em", hình như là bài đó nhỉ. Mẹ cũng ngại quá chừng, cứ đẩy bố ra, nhưng trên môi vẫn nhoẻn một nụ cười hạnh phúc.
Đó là những phút giây con thích ở nhà mình. Gia đình mình ai cũng thương yêu nhau mà, tại sao lại cứ cãi nhau?
Hôm nay, con muốn xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những phút giây con hỗn hào trách mẹ vô căn cứ. Xin lỗi vì những phút giây con vô tâm không để ý đến nỗi buồn nơi mẹ. Xin lỗi vì con không phải một đứa con ngoan. Xin lỗi vì con quá ích kỉ.
Chúc mẹ một ngày của mẹ thật vui. Hôm nay đứa keo kiệt như con đây tự tay chi tiền đãi bố mẹ ăn cơm đó nhé. Mong hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ, với cả bố, mẹ và con.
Mẹ sinh ra đã là trong nhọc nhằn. Những tháng ngày chiến tranh cướp đi của mẹ một tuổi thơ êm đềm. Là chị cả, mẹ gánh tất cả trách nhiệm trong mình. Với những đứa em của mình, mẹ là một người chị lớn có nghĩa vụ bảo vệ em nhỏ, là một người "mẹ thay thế" để an ủi những đứa em khi chúng khóc òa.
Có một thuở con nghe kể, ngày bé mẹ bồng trên vai những đứa em, chạy khắp nơi để trốn giặc. Khi ấy con nghe qua, chỉ nghĩ "ngày xưa khổ quá", còn bây giờ nghĩ lại, mắt con ươn ướt vì tuổi thơ khó khăn ngày nào của mẹ.
Cái sự khổ sở nó cứ xoay vần, cuốn mẹ theo trong từng cơn càn quét. Tuổi 13, mẹ trở thành trẻ mồ côi cha, bởi căn bệnh ung thư gan ác liệt đã cướp ông của con đi rồi. Mẹ lớn lên không có sự yêu thương của cha, nhưng lại nảy mầm trong tim sự mạnh mẽ cứng rắn đến tột cùng. Mẹ ơi, con không biết, đó là cái may hay cái rủi. Như một bông hồng rất đẹp, tự mọc lên gai xung quanh mình để bảo vệ bản thân vậy. Nhưng bông hồng đó vẫn yếu đuối lắm, mỏng manh lắm. Mẹ của con cũng thế chứ?
Xin lỗi mẹ vì con của mẹ không được mạnh mẽ. Con không có can đảm để ôm lấy mẹ mỗi khi nhìn mẹ khóc, chỉ đứng yên đó để mẹ ôm con mà khóc òa. Con không có dũng khí để nhận lỗi mỗi khi con sai, lại cứ thốt ra những ngôn từ nhọn sắc, để gối mẹ lại ướt vào buổi đêm. Nếu con nói ra, chỉ một tiếng "xin lỗi" thôi, có lẽ mẹ đã được an ủi hơn nhiều rồi.
Tuổi thơ ươm đậm mùi vất vả qua đi, mẹ vẫn là một người con gái đẹp, mạnh mẽ đến tột cùng, vô cùng cá tính đối với bất kì ai. Mẹ lấy bố, sinh ra chị, nhiều chuyện, khi đó con không được biết nhiều.
Rồi mẹ chuyển vào nam, khi này con được ra đời. Trong tâm con in đậm những cái ôm ấm áp và những lần mẹ chọc con. Chỉ nhớ, con lớn lên trong tình thương của mẹ, chỉ nhớ con được nuôi dưỡng bởi giọt mồ hôi của mẹ.
Mọi chuyện vẫn bình thường, đến khi công ty được thành lập, và bố mở nhà máy. Triền miên những buổi đêm bố không về nhà, ngủ lại nhà máy. Bố của con không phải một người bố tồi tệ, bỏ bê mẹ con mình, là một người bố tận tụy với gia đình và hết lòng với vợ con. Bố dồn hết tâm sức vào công việc, để dựng nên một cuộc sống êm ấm cho gia đình mình. Nhưng có ai biết đâu những đêm mẹ ở nhà cùng với con, thiếu vắng hơi ấm của một người đàn ông? Có ai biết đâu những khi mẹ cần một bờ vai để chia sẻ, để tâm sự. Có ai biết đâu những lúc mẹ buồn chán, mở TV từ kênh này sang kênh khác, may hết chiếc váy này đến váy khác, để giết thời gian của chính mình?
Bà ngoại từng bảo con, chị hai tập đàn và đàn để quên đi nỗi nhớ gia đình. Tại sao không ai nói lên cho mẹ con sự cô đơn lẻ bóng của một người phụ nữ khi xa chồng? Một năm, bố ở nhà chưa được đầy ba tháng. Sao không ai nói lên cho mẹ con?
Con là một đứa con nít, và con xin lỗi mẹ. Con không đủ dũng khí để nói ra cho mẹ. Và con sợ họ sẽ nhìn mẹ với ánh mắt dị nghị, khi con đi khắp nơi để kể về mẹ tuyệt vời như thế nào.
Dạo này bố ở nhà nhiều hơn, con mừng. Nhưng có nỗi buồn tồn đọng rằng, bố mẹ cãi nhau nhiều. Con không thích chuyện đó. Con nhớ tết năm ngoái, bố hôn vào má mẹ, và con đỏ mặt nhắm tịt mắt lại. Bố hát tặng mẹ bài "Và tôi cũng yêu em", hình như là bài đó nhỉ. Mẹ cũng ngại quá chừng, cứ đẩy bố ra, nhưng trên môi vẫn nhoẻn một nụ cười hạnh phúc.
Đó là những phút giây con thích ở nhà mình. Gia đình mình ai cũng thương yêu nhau mà, tại sao lại cứ cãi nhau?
Hôm nay, con muốn xin lỗi mẹ. Xin lỗi vì những phút giây con hỗn hào trách mẹ vô căn cứ. Xin lỗi vì những phút giây con vô tâm không để ý đến nỗi buồn nơi mẹ. Xin lỗi vì con không phải một đứa con ngoan. Xin lỗi vì con quá ích kỉ.
Chúc mẹ một ngày của mẹ thật vui. Hôm nay đứa keo kiệt như con đây tự tay chi tiền đãi bố mẹ ăn cơm đó nhé. Mong hôm nay sẽ là một ngày đáng nhớ, với cả bố, mẹ và con.
Muôn vàn yêu thương cho mẹ.
Vì hôm nay, là ngày của mẹ. Nên mình sưu tầm một số bài dính dáng tới mẹ nhé.
P/s: yêu mẹ nhiều <3 <3 hôn mẹ nhiều, thương mẹ nhiều.
.
.
Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quí giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ...
~ Cho một tình yêu sẽ luôn là mãi mãi.
Gửi con gái của mẹ,
Mấy ngày hôm nay mẹ thấy con bần thần, ăn không ngon, và thi thoảng nhìn con rất buồn. Mẹ hỏi con không nói, con bảo là con học mệt quá, nên con có phần bất thần thế thôi, con bảo mẹ đừng lo gì cả vì con là con gái của mẹ cơ mà.
Con gái à, vì con là con của mẹ, nên mẹ hiểu hơn ai hết khi nào con mệt mỏi vì công việc học hành, khi nào con có chuyện buồn không muốn cho bố mẹ biết. Mẹ vẫn chưa quen với việc rằng con gái mẹ đã lớn rồi, có những việc cha mẹ chẳng thể can thiệp, có những chuyện con muốn giữ cho riêng mình. Với mẹ con vẫn là con gái bé nhỏ, cho dù giờ con đã cao hơn mẹ rất nhiều.
Con giấu bố mẹ những rung động của thời học sinh, vì con sợ bố mẹ sẽ mắng con không lo học hành, con giấu bố mẹ những chuyện thất thường mưa nắng của cái tuổi ẩm ương bồng bột. Ngốc ạ, dù cho có nghiêm khắc thế nào, mẹ cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ, cái tuổi ô mai với những tình cảm trong sáng, ngọt ngào như cái nắng ngọt mùa xuân. Có một thời như thế…
Thời của các con là thời của chat, của emails, của tin nhắn, của facebook, còn thời của mẹ chỉ có những lá thư ngăn bàn, những cánh hoa ép trong trang vở, những chiều phượng đỏ rực nắng, hay những ngày man mác sắc bằng lăng. Thời của các con bây giờ tình cảm được thể hiện tự nhiên và dễ dàng hơn rất nhiều, chứ chẳng ngượng ngùng dè dặt như thời của mẹ. Có bao nhiêu sự cách biệt của tháng năm, nhưng mẹ tin có những điều vẫn luôn tồn tại, như là niềm hạnh phúc được là một người đặc biệt, được thấy thế giới bé nhỏ và ấm áp trong một cái nắm tay thật chặt, được cảm nhận những phút giây lắng đọng và thời gian như ngừng lại, như Victor Hugo từng nói, không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.
Rồi con cũng sẽ như mẹ, sẽ trải qua những nỗi buồn khôn xiết của những tình cảm đầu đời, sẽ có nước mắt, có giận hờn, có cãi vã, và có cả sự chia li. Sẽ có lúc con tưởng chừng như thế giới đang đổ sụp trước mắt, và hình như chẳng có điều gì là còn ý nghĩa, chẳng ai là có thể tin tưởng. Nhưng con gái ạ, khi ở tuổi của mẹ, con sẽ thấy những điều ấy nhỏ nhoi lắm so với một đời người, con sẽ thấy điều ý nghĩa nhất cuộc đời, khi ôm trong vòng tay là đứa con bé nhỏ, sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc vỡ òa. Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quý giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ.
Khi con gái mẹ biết yêu, mẹ cũng lo như biết bao người mẹ khác trên đời. Mẹ lo con sẽ ngã mà mẹ không thể ở bên cạnh đỡ con dậy như khi con mới tập đi. Mẹ lo con gái mẹ quá mạnh mẽ, quá cứng cỏi để vấp ngã, và khi con ngã sẽ rất đau. Con vẫn thường thắc mắc sao mẹ có thể chiều bố thế, sao mẹ có thể chịu được những tính cách mà con sẽ khó chấp nhận ở người con yêu, sao trong mọi cuộc tranh luận mẹ luôn là người nhún nhường, dù lắm khi mẹ là người đúng. Con ạ, có những bài học mà phải khi ở tuổi của mẹ rồi con mới thấy thấm thía, rằng trong tình yêu, kẻ chiến thắng luôn là kẻ thất bại, và người chiến thắng thật sự là người biết thua trên thế thắng. Con có thể hiếu thắng, nhưng đừng vì muốn thắng, muốn tỏ ra là mình đúng, mà tự làm tổn thương mình, con nhé.
Ở tuổi mười chín, hai mươi, con gái mẹ có thật nhiều ước mơ và hi vọng cao đẹp của tuổi trẻ. Con ao ước những thứ như công bằng, bình đẳng, con còn mạnh bạo tuyên bố sẽ đấu tranh giành quyền bình đẳng cho phụ nữ. Là một người phụ nữ, một người mẹ, mẹ ủng hộ con gái hết mực, nhưng dù làm gì con cũng hãy nhớ, bình đẳng, hay công bằng, hay gì khác cũng là vì hạnh phúc mà thôi. Hãy nhớ, con nhé, hạnh phúc là yêu và được yêu hết lòng, chỉ như thế thôi, là đủ.
Biết nhún nhường là bí quyết của hạnh phúc, biết mạnh mẽ là bí quyết của thành công. Dù biết rằng yếu đuối đôi khi là bản chất của con gái, nhưng mẹ mong con sẽ luôn mạnh mẽ. Dù có chuyện gì xảy ra, hãy luôn trân trọng và yêu quí chính mình, hãy đừng làm tổn thương trái tim của con bằng những điều không đáng. Con từng cười mẹ cổ lỗ sĩ khi tin vào định mệnh, mẹ chưa từng nói cho con, mẹ tin vào định mệnh trong bàn tay mình. Hãy quyết định cuộc đời mình con nhé, dù cho có những quyết định rất khó khăn, có những lúc con mệt mỏi vì gặp phải sai lầm, đừng hối tiếc và vững vàng bước tiếp, bởi con biết không, ở ngay phía sau con, luôn là bạn bè và gia đình, bố mẹ, những người sẽ luôn yêu quí và tin tưởng con.
Trên đời có những thứ tình yêu đầy kịch tính như những bộ phim con vẫn thường xem, có những tình yêu đầy lãng mạn và ước mơ như phim Hàn Quốc, có những câu nói làm mủi lòng người như trong tiểu thuyết, có những điều kì diệu và tuyệt vời như thế thật. Nhưng cũng có những tình yêu bình thường lắm, đơn giản lắm, không có những tình huống hấp dẫn, không có những thứ như trong tiểu thuyết. Con sẽ nhận ra, khi thấy lòng ấm lại khi nhìn hai cụ già tóc bạc trắng nắm tay nhau qua đường, con sẽ nhận ra, khi được nghe một câu hỏi thăm ấm áp khi con ốm, con sẽ nhận ra, khi con lớn.
Mẹ vẫn chẳng thể nào quen được với việc rằng con đã lớn, dù rằng bây giờ mỗi lần mẹ mặc quần áo gì hay trang điểm sẽ có một cô gái xinh đẹp và hiểu biết giúp mẹ chọn đồ, ngắm giúp mẹ xem cái này hay cái kia có đẹp không. Mẹ vẫn mỉm cười khi con cứ toáng lên hỏi mẹ con có béo không, chỗ này chỗ kia con có làm sao không. Mẹ vẫn đùa con, và trêu con rằng có béo đấy, chỗ này chỗ kia xấu đấy. Nhưng con gái biết không, trong mắt của mọi bà mẹ trên đời, con gái mình luôn là đẹp nhất. Dù trên mặt con chẳng may có mụn vì thức khuya học bài, dù đầu tóc còn bù xù vì dậy muộn, dù gì đi chăng nữa, trong mắt mẹ, con luôn là đẹp nhất. Hãy tìm được người yêu con và luôn thấy con như vậy, con nhé!
Trách nhiệm lớn nhất của con với bố mẹ, không phải là phụng dưỡng cha mẹ khi tuổi già (đó là một trách nhiệm lớn nhưng không phải lớn nhất), càng không phải kiếm được nhiều tiền mang về cho bố mẹ. Trách nhiệm lớn nhất của con là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc và là một người tử tế. Hãy yêu quí chính con như bố mẹ yêu quí con, hãy yêu và sống thật hết mình và rộng lượng với những người xung quanh, hãy tìm thấy niềm vui trong những gì bé nhỏ. Mẹ đang kể cho con một bí mật rất rõ ràng, hạnh phúc của con là món quà lớn nhất trong cuộc đời người làm cha mẹ.
Ngày mai mẹ muốn con lại mỉm cười, sẽ ăn cơm hào hứng như hàng ngày con vẫn thế, sẽ vui tươi và yêu đời như khi con còn nhỏ, con sẽ vượt qua được nỗi buồn này, sẽ đáng yêu và tỏa sáng như con vẫn thế, vì con là con gái của mẹ cơ mà, phải không con…
***
Mẹ vẫn thường nói thật nhiều điều nghe vô lí, mẹ vẫn hay mắng, hay đòi hỏi rất nhiều. Mẹ vẫn hay kêu con nhõng nhẽo, con không chịu lớn. Mẹ vẫn hay làm những điều thật chẳng hợp thời, vẫn kể những câu chuyện từ xưa xưa lắm. Nhưng cuộc sống sẽ thiếu thốn và nhạt nhẽo lắm, nếu không có những gì mẹ nói hàng ngày.
...
Có những lá thư được cất ở trong lòng, có những niềm riêng mãi nằm trên trang giấy, và có những tình cảm dù không bộc lộ ra, vẫn luôn hiện hữu. Khi bắt đầu một điều gì, người ta đều mong nó trọn vẹn, tròn trịa và viên mãn. Nhưng nét đẹp của cuộc sống lại nằm ở những gì không hoàn hảo. Có làm sao đâu nếu truyện cổ tích chưa thành hiện thực, bởi vì kết thúc có hậu, là khi còn hi vọng
P/s: yêu mẹ nhiều <3 <3 hôn mẹ nhiều, thương mẹ nhiều.
.
.
Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quí giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ...
~ Cho một tình yêu sẽ luôn là mãi mãi.
Gửi con gái của mẹ,
Mấy ngày hôm nay mẹ thấy con bần thần, ăn không ngon, và thi thoảng nhìn con rất buồn. Mẹ hỏi con không nói, con bảo là con học mệt quá, nên con có phần bất thần thế thôi, con bảo mẹ đừng lo gì cả vì con là con gái của mẹ cơ mà.
Con gái à, vì con là con của mẹ, nên mẹ hiểu hơn ai hết khi nào con mệt mỏi vì công việc học hành, khi nào con có chuyện buồn không muốn cho bố mẹ biết. Mẹ vẫn chưa quen với việc rằng con gái mẹ đã lớn rồi, có những việc cha mẹ chẳng thể can thiệp, có những chuyện con muốn giữ cho riêng mình. Với mẹ con vẫn là con gái bé nhỏ, cho dù giờ con đã cao hơn mẹ rất nhiều.
Con giấu bố mẹ những rung động của thời học sinh, vì con sợ bố mẹ sẽ mắng con không lo học hành, con giấu bố mẹ những chuyện thất thường mưa nắng của cái tuổi ẩm ương bồng bột. Ngốc ạ, dù cho có nghiêm khắc thế nào, mẹ cũng từng trải qua một thời tuổi trẻ, cái tuổi ô mai với những tình cảm trong sáng, ngọt ngào như cái nắng ngọt mùa xuân. Có một thời như thế…
Thời của các con là thời của chat, của emails, của tin nhắn, của facebook, còn thời của mẹ chỉ có những lá thư ngăn bàn, những cánh hoa ép trong trang vở, những chiều phượng đỏ rực nắng, hay những ngày man mác sắc bằng lăng. Thời của các con bây giờ tình cảm được thể hiện tự nhiên và dễ dàng hơn rất nhiều, chứ chẳng ngượng ngùng dè dặt như thời của mẹ. Có bao nhiêu sự cách biệt của tháng năm, nhưng mẹ tin có những điều vẫn luôn tồn tại, như là niềm hạnh phúc được là một người đặc biệt, được thấy thế giới bé nhỏ và ấm áp trong một cái nắm tay thật chặt, được cảm nhận những phút giây lắng đọng và thời gian như ngừng lại, như Victor Hugo từng nói, không có tình yêu vĩnh cửu, chỉ có những khoảnh khắc vĩnh cửu của tình yêu.
Rồi con cũng sẽ như mẹ, sẽ trải qua những nỗi buồn khôn xiết của những tình cảm đầu đời, sẽ có nước mắt, có giận hờn, có cãi vã, và có cả sự chia li. Sẽ có lúc con tưởng chừng như thế giới đang đổ sụp trước mắt, và hình như chẳng có điều gì là còn ý nghĩa, chẳng ai là có thể tin tưởng. Nhưng con gái ạ, khi ở tuổi của mẹ, con sẽ thấy những điều ấy nhỏ nhoi lắm so với một đời người, con sẽ thấy điều ý nghĩa nhất cuộc đời, khi ôm trong vòng tay là đứa con bé nhỏ, sẽ hiểu thế nào là hạnh phúc vỡ òa. Có một ngày, con gái ạ, con sẽ hiểu ý nghĩa của sự tồn tại của con, nó quý giá và đáng trân trọng biết nhường nào, nhất là với mẹ.
Khi con gái mẹ biết yêu, mẹ cũng lo như biết bao người mẹ khác trên đời. Mẹ lo con sẽ ngã mà mẹ không thể ở bên cạnh đỡ con dậy như khi con mới tập đi. Mẹ lo con gái mẹ quá mạnh mẽ, quá cứng cỏi để vấp ngã, và khi con ngã sẽ rất đau. Con vẫn thường thắc mắc sao mẹ có thể chiều bố thế, sao mẹ có thể chịu được những tính cách mà con sẽ khó chấp nhận ở người con yêu, sao trong mọi cuộc tranh luận mẹ luôn là người nhún nhường, dù lắm khi mẹ là người đúng. Con ạ, có những bài học mà phải khi ở tuổi của mẹ rồi con mới thấy thấm thía, rằng trong tình yêu, kẻ chiến thắng luôn là kẻ thất bại, và người chiến thắng thật sự là người biết thua trên thế thắng. Con có thể hiếu thắng, nhưng đừng vì muốn thắng, muốn tỏ ra là mình đúng, mà tự làm tổn thương mình, con nhé.
Ở tuổi mười chín, hai mươi, con gái mẹ có thật nhiều ước mơ và hi vọng cao đẹp của tuổi trẻ. Con ao ước những thứ như công bằng, bình đẳng, con còn mạnh bạo tuyên bố sẽ đấu tranh giành quyền bình đẳng cho phụ nữ. Là một người phụ nữ, một người mẹ, mẹ ủng hộ con gái hết mực, nhưng dù làm gì con cũng hãy nhớ, bình đẳng, hay công bằng, hay gì khác cũng là vì hạnh phúc mà thôi. Hãy nhớ, con nhé, hạnh phúc là yêu và được yêu hết lòng, chỉ như thế thôi, là đủ.
Biết nhún nhường là bí quyết của hạnh phúc, biết mạnh mẽ là bí quyết của thành công. Dù biết rằng yếu đuối đôi khi là bản chất của con gái, nhưng mẹ mong con sẽ luôn mạnh mẽ. Dù có chuyện gì xảy ra, hãy luôn trân trọng và yêu quí chính mình, hãy đừng làm tổn thương trái tim của con bằng những điều không đáng. Con từng cười mẹ cổ lỗ sĩ khi tin vào định mệnh, mẹ chưa từng nói cho con, mẹ tin vào định mệnh trong bàn tay mình. Hãy quyết định cuộc đời mình con nhé, dù cho có những quyết định rất khó khăn, có những lúc con mệt mỏi vì gặp phải sai lầm, đừng hối tiếc và vững vàng bước tiếp, bởi con biết không, ở ngay phía sau con, luôn là bạn bè và gia đình, bố mẹ, những người sẽ luôn yêu quí và tin tưởng con.
Trên đời có những thứ tình yêu đầy kịch tính như những bộ phim con vẫn thường xem, có những tình yêu đầy lãng mạn và ước mơ như phim Hàn Quốc, có những câu nói làm mủi lòng người như trong tiểu thuyết, có những điều kì diệu và tuyệt vời như thế thật. Nhưng cũng có những tình yêu bình thường lắm, đơn giản lắm, không có những tình huống hấp dẫn, không có những thứ như trong tiểu thuyết. Con sẽ nhận ra, khi thấy lòng ấm lại khi nhìn hai cụ già tóc bạc trắng nắm tay nhau qua đường, con sẽ nhận ra, khi được nghe một câu hỏi thăm ấm áp khi con ốm, con sẽ nhận ra, khi con lớn.
Mẹ vẫn chẳng thể nào quen được với việc rằng con đã lớn, dù rằng bây giờ mỗi lần mẹ mặc quần áo gì hay trang điểm sẽ có một cô gái xinh đẹp và hiểu biết giúp mẹ chọn đồ, ngắm giúp mẹ xem cái này hay cái kia có đẹp không. Mẹ vẫn mỉm cười khi con cứ toáng lên hỏi mẹ con có béo không, chỗ này chỗ kia con có làm sao không. Mẹ vẫn đùa con, và trêu con rằng có béo đấy, chỗ này chỗ kia xấu đấy. Nhưng con gái biết không, trong mắt của mọi bà mẹ trên đời, con gái mình luôn là đẹp nhất. Dù trên mặt con chẳng may có mụn vì thức khuya học bài, dù đầu tóc còn bù xù vì dậy muộn, dù gì đi chăng nữa, trong mắt mẹ, con luôn là đẹp nhất. Hãy tìm được người yêu con và luôn thấy con như vậy, con nhé!
Trách nhiệm lớn nhất của con với bố mẹ, không phải là phụng dưỡng cha mẹ khi tuổi già (đó là một trách nhiệm lớn nhưng không phải lớn nhất), càng không phải kiếm được nhiều tiền mang về cho bố mẹ. Trách nhiệm lớn nhất của con là hãy sống một cuộc đời hạnh phúc và là một người tử tế. Hãy yêu quí chính con như bố mẹ yêu quí con, hãy yêu và sống thật hết mình và rộng lượng với những người xung quanh, hãy tìm thấy niềm vui trong những gì bé nhỏ. Mẹ đang kể cho con một bí mật rất rõ ràng, hạnh phúc của con là món quà lớn nhất trong cuộc đời người làm cha mẹ.
Ngày mai mẹ muốn con lại mỉm cười, sẽ ăn cơm hào hứng như hàng ngày con vẫn thế, sẽ vui tươi và yêu đời như khi con còn nhỏ, con sẽ vượt qua được nỗi buồn này, sẽ đáng yêu và tỏa sáng như con vẫn thế, vì con là con gái của mẹ cơ mà, phải không con…
***
Mẹ vẫn thường nói thật nhiều điều nghe vô lí, mẹ vẫn hay mắng, hay đòi hỏi rất nhiều. Mẹ vẫn hay kêu con nhõng nhẽo, con không chịu lớn. Mẹ vẫn hay làm những điều thật chẳng hợp thời, vẫn kể những câu chuyện từ xưa xưa lắm. Nhưng cuộc sống sẽ thiếu thốn và nhạt nhẽo lắm, nếu không có những gì mẹ nói hàng ngày.
...
Có những lá thư được cất ở trong lòng, có những niềm riêng mãi nằm trên trang giấy, và có những tình cảm dù không bộc lộ ra, vẫn luôn hiện hữu. Khi bắt đầu một điều gì, người ta đều mong nó trọn vẹn, tròn trịa và viên mãn. Nhưng nét đẹp của cuộc sống lại nằm ở những gì không hoàn hảo. Có làm sao đâu nếu truyện cổ tích chưa thành hiện thực, bởi vì kết thúc có hậu, là khi còn hi vọng
Thứ Sáu, 6 tháng 5, 2011
!@#$%^&*&&^%$
Chắc ai cũng biết rồi, dạo này mình bấn loạn hơn bình thường, rất nhiều.
Mình mất khả năng viết, mất khả năng nói, mất khả năng nghe, mất khả năng cười.
Chỉ khi có bố mẹ, mới bắt đầu thấy nhẹ nhõm trong tâm được.
.
.
Đổi ava tất cả, thành ava Ai Enma. Thóa những ava cười tươi tắn trước đó.
Vì đơn giản, dạo này, mình không cười.
Mình mất khả năng viết, mất khả năng nói, mất khả năng nghe, mất khả năng cười.
Chỉ khi có bố mẹ, mới bắt đầu thấy nhẹ nhõm trong tâm được.
.
.
Đổi ava tất cả, thành ava Ai Enma. Thóa những ava cười tươi tắn trước đó.
Vì đơn giản, dạo này, mình không cười.
Thứ Hai, 2 tháng 5, 2011
...
Tôi đang sợ.
Tôi đang rất sợ.
Có thể là sợ hiện tại, sợ quá khứ, sợ tương lai, sợ con người, tôi không biết tôi đang sợ gì nữa.
Chỉ là tôi sợ, sợ lắm.
Tôi ghét, vì trên chính cái blog này, tôi đã tạo ra để xả hết nỗi lòng vào nơi đây. Khi ấy, tôi chỉ mong là bạn bè của mình sẽ xem, và mong muốn mọi người đọc hơn bao giờ hết. Và giờ đây, tôi sợ, bởi nếu tôi đưa lên đây, ai cũng sẽ bắt được gai của tôi, và nhổ ra dễ dàng. Không, tôi không muốn vậy...
Quay lại rồi, cái thuở mỗi khi ngồi một mình, tôi lại sợ một thứ vô hình, sợ đến khóc thét lên, sợ đến phải chạy ngay bên máy tính để tìm một người nào đó nói chuyện cùng.
.
.
Tôi là gì? Tôi là ai? Trong tôi có bao nhiêu bản ngã? Tôi như thế nào, là giỏi hay tệ?
Hàng vạn câu hỏi bắt đầu hiện dần lên, quấn chặt con tim vốn đang run rẩy vì sợ hãi. Nó xới tung đầu tôi lên, tạo dựng một mê cung vô hình, khiến tôi lạc lối trong chính bản thân mình.
Tôi muốn một sự ủng hộ, tôi muốn một lời khen, tôi muốn một ai đó, chỉ một ai đó thôi, để ở bên tôi ngay bây giờ.
Tôi đã khóc.
.
.
Tôi là một người rất dễ bị ảnh hưởng, nói đúng hơn là rất dễ bị xúc động. Và ừ, tôi lại bị xúc động nữa rồi.
Tôi sợ, sợ cho chính bản thân tôi trong tương lai. Sẽ ra sao, nếu tôi chỉ là một đứa bé bất tài, không làm gì được? Sẽ thế nào, nếu tôi đánh mất tất cả những gì tôi đang có? Xung quanh tưởng chừng là những điều mờ ảo vốn huyễn hoặc tôi vào một giấc mộng yên bình, và ảo ảnh đó sẽ biến mất ngay khi nó thích.
Tôi sợ, tôi sợ mất đi tất cả những gì tôi đang có. Tôi có xứng với những cái này không? Một cái TV, một cái bàn, một cái ghế, một cái máy tính, tất cả những gì thuộc về nhà tôi. Nó có khi nào không phải của tôi? Tôi chỉ là thứ vớ vẩn đang tạm thời giữ chúng, và bất cứ giây khắc nào chúng cũng sẽ vượt khỏi bàn tay này. Có khi nào không?
Tôi có gì?
Tôi chẳng có gì cả, ngoài gia đình tôi.
.
.
Tôi không thích lớn lên.
Lớn lên, biết đâu tôi sẽ mất đi sự yên bình tạm thời tôi đang có, sự yên bình mà bố mẹ hy sinh để mang đến cho tôi.
Vậy nên, tôi không muốn lớn.
Cái tôi của 16 tuổi giờ đây, đã bắt đầu nhận ra một phần, một phần rất nhỏ của cuộc đời này. Chỉ một phần rất nhỏ thôi, mà sao nó khốc nghiệt đến như vậy? Tôi sợ, sợ sẽ chẳng ai bảo vệ tôi ở cái thế giới rộng lớn ngoài kia cả. Tôi sợ tôi sẽ bị nhấn chìm giữa biển đời và không bao giờ gục lên được. Tôi sợ ai rồi cũng sẽ bỏ rơi tôi, không thèm để ý đến con bé vớ vẩn này nữa.
Ban nãy, đang ngồi trong phòng, trong tôi bật lên cảm giác mơ hồ kinh khủng này, và tôi hốt hoảng, thật sự. Tôi khóc.
Tôi với đến điện thoại, nhưng điện thoại tìm mãi không thấy. Cảm giác sợ bắt đầu tăng lên; đến khi tôi nhận ra điện thoại bị chôn vùi dưới chăn gối.
Tôi gọi Pi, Pi không bắt máy.
Khi ấy, tôi chạy thật nhanh đến máy tính, để nói chuyện với ai cũng được. Để biết tôi đang sống, để biết tôi không chỉ đứng ngoài lề của cuộc đời này.
Tôi chưa sẵn sàng, thật sự chưa sẵn sàng, đừng đẩy tôi vào cái vòng quay ác liệt ấy.
Và, bà gọi về. Tôi khóc lên thật sự.
Đương nhiên bà không biết. 16 năm khóc im lặng và giả giọng để nghe đt bạn bè cũng có giúp ích tôi.
Giọng bà, lần đầu làm tôi sợ đến thế. Một nửa trong tôi muốn hét lên, kể với bà tất cả, để được bà chỉ dẫn, nhưng giọng nói chìm dần vào cõi lặng, không biết tại sao. Và đến cuối cùng, tôi buông lên một tiếng rất nhẹ nhàng, trong khi hàng nước mắt vẫn lăn thật dài.
"Chào bà ạ, chúc bà ngủ ngon"
.
.
Bố ơi, bố về đi.
Con muốn bố.
Tôi đang rất sợ.
Có thể là sợ hiện tại, sợ quá khứ, sợ tương lai, sợ con người, tôi không biết tôi đang sợ gì nữa.
Chỉ là tôi sợ, sợ lắm.
Tôi ghét, vì trên chính cái blog này, tôi đã tạo ra để xả hết nỗi lòng vào nơi đây. Khi ấy, tôi chỉ mong là bạn bè của mình sẽ xem, và mong muốn mọi người đọc hơn bao giờ hết. Và giờ đây, tôi sợ, bởi nếu tôi đưa lên đây, ai cũng sẽ bắt được gai của tôi, và nhổ ra dễ dàng. Không, tôi không muốn vậy...
Quay lại rồi, cái thuở mỗi khi ngồi một mình, tôi lại sợ một thứ vô hình, sợ đến khóc thét lên, sợ đến phải chạy ngay bên máy tính để tìm một người nào đó nói chuyện cùng.
.
.
Tôi là gì? Tôi là ai? Trong tôi có bao nhiêu bản ngã? Tôi như thế nào, là giỏi hay tệ?
Hàng vạn câu hỏi bắt đầu hiện dần lên, quấn chặt con tim vốn đang run rẩy vì sợ hãi. Nó xới tung đầu tôi lên, tạo dựng một mê cung vô hình, khiến tôi lạc lối trong chính bản thân mình.
Tôi muốn một sự ủng hộ, tôi muốn một lời khen, tôi muốn một ai đó, chỉ một ai đó thôi, để ở bên tôi ngay bây giờ.
Tôi đã khóc.
.
.
Tôi là một người rất dễ bị ảnh hưởng, nói đúng hơn là rất dễ bị xúc động. Và ừ, tôi lại bị xúc động nữa rồi.
Tôi sợ, sợ cho chính bản thân tôi trong tương lai. Sẽ ra sao, nếu tôi chỉ là một đứa bé bất tài, không làm gì được? Sẽ thế nào, nếu tôi đánh mất tất cả những gì tôi đang có? Xung quanh tưởng chừng là những điều mờ ảo vốn huyễn hoặc tôi vào một giấc mộng yên bình, và ảo ảnh đó sẽ biến mất ngay khi nó thích.
Tôi sợ, tôi sợ mất đi tất cả những gì tôi đang có. Tôi có xứng với những cái này không? Một cái TV, một cái bàn, một cái ghế, một cái máy tính, tất cả những gì thuộc về nhà tôi. Nó có khi nào không phải của tôi? Tôi chỉ là thứ vớ vẩn đang tạm thời giữ chúng, và bất cứ giây khắc nào chúng cũng sẽ vượt khỏi bàn tay này. Có khi nào không?
Tôi có gì?
Tôi chẳng có gì cả, ngoài gia đình tôi.
.
.
Tôi không thích lớn lên.
Lớn lên, biết đâu tôi sẽ mất đi sự yên bình tạm thời tôi đang có, sự yên bình mà bố mẹ hy sinh để mang đến cho tôi.
Vậy nên, tôi không muốn lớn.
Cái tôi của 16 tuổi giờ đây, đã bắt đầu nhận ra một phần, một phần rất nhỏ của cuộc đời này. Chỉ một phần rất nhỏ thôi, mà sao nó khốc nghiệt đến như vậy? Tôi sợ, sợ sẽ chẳng ai bảo vệ tôi ở cái thế giới rộng lớn ngoài kia cả. Tôi sợ tôi sẽ bị nhấn chìm giữa biển đời và không bao giờ gục lên được. Tôi sợ ai rồi cũng sẽ bỏ rơi tôi, không thèm để ý đến con bé vớ vẩn này nữa.
Ban nãy, đang ngồi trong phòng, trong tôi bật lên cảm giác mơ hồ kinh khủng này, và tôi hốt hoảng, thật sự. Tôi khóc.
Tôi với đến điện thoại, nhưng điện thoại tìm mãi không thấy. Cảm giác sợ bắt đầu tăng lên; đến khi tôi nhận ra điện thoại bị chôn vùi dưới chăn gối.
Tôi gọi Pi, Pi không bắt máy.
Khi ấy, tôi chạy thật nhanh đến máy tính, để nói chuyện với ai cũng được. Để biết tôi đang sống, để biết tôi không chỉ đứng ngoài lề của cuộc đời này.
Tôi chưa sẵn sàng, thật sự chưa sẵn sàng, đừng đẩy tôi vào cái vòng quay ác liệt ấy.
Và, bà gọi về. Tôi khóc lên thật sự.
Đương nhiên bà không biết. 16 năm khóc im lặng và giả giọng để nghe đt bạn bè cũng có giúp ích tôi.
Giọng bà, lần đầu làm tôi sợ đến thế. Một nửa trong tôi muốn hét lên, kể với bà tất cả, để được bà chỉ dẫn, nhưng giọng nói chìm dần vào cõi lặng, không biết tại sao. Và đến cuối cùng, tôi buông lên một tiếng rất nhẹ nhàng, trong khi hàng nước mắt vẫn lăn thật dài.
"Chào bà ạ, chúc bà ngủ ngon"
.
.
Bố ơi, bố về đi.
Con muốn bố.
Chủ Nhật, 1 tháng 5, 2011
Xin lỗi.
Xét đi xét lại, đây cũng là lời xin lỗi t chưa dám gửi. Gửi cho m.
Xin lỗi m :p
Có lẽ dạo này t vẫn đang bỏ rơi m, làm m có cảm giác đơn độc. T phần nào đó rất sợ, rằng m rồi sẽ không có ai để tâm sự cả.
À này, vớ vẩn quá, t là BFF của m mà, vốn phải tâm sự với m chứ. Nhưng mà t lại không làm.
T là một người bạn thật tệ, nhỉ.
Tiếng BFF giữa t và m bắt đầu từ khi nào, t không còn nhớ nữa. Chỉ biết giờ đây, với t, m là một trong những đứa t muốn nói chuyện đầu tiên, là một trong những đứa t tin tưởng nhất.
Nhưng phần nào đó, t xấu xa lắm.
T không rõ chuyện gì đang xảy ra trong t, giống như hai nửa quan tâm và ích kỉ đang đấu tranh rất mãnh liệt. Sự quan tâm đến mọi người của t nó vẫn chưa thắng được.
Mỗi khi nói chuyện với m, t lại nghe m tâm sự, t nghe m bấn, nhiều cái. T tự hào vì được m tin tưởng để kể hết mọi chuyện trên đời này. T vẫn tâm trạng hồi hộp lên xuống, làm t nhiều lúc cũng cảm giác như t giống một con vịt đang chăm em gái vậy.
Nhưng t nói rồi, trong t có hai bản ngã. Cái bản ngã quan tâm sẽ luôn muốn ở bên m để lắng nghe m, nhưng bản ngã ích kỉ của t thì lại luôn hiện lên một câu hỏi:
"Còn t thì sao? T cũng phải được lắng nghe"
T không có ý định biện hộ cho sự ích kỉ đó của t. T là bạn m, và t muốn mãi là bạn m. Nhưng cái gì đó trong t cứ muốn dành những gì tốt đẹp cho bản thân t.
Ai đó nói chuyện đó là bình thường cũng được, nhưng t thì không. T không chấp nhận được sự việc đó. Bởi vì cái sự ích kỉ đó, nó làm t nhiều khi không muốn lắng nghe m.
T xin lỗi.
Có lẽ, cho đến cuối cùng, t vẫn muốn được quan tâm. Nhưng chính vì vậy, t lại điên khùng không quan tâm đến người khác nữa.
T sợ m ạ. Ngày trước, t vẫn cứ nhìn thấy ai đó buồn, dù thân hay không, t sẽ đến hỏi thăm và giúp. Lên đến lớp 10 vẫn thế, nhưng cái sự quan tâm đó đã giảm nhiều rồi.
Vì sao những điều t cho đi, t chưa bao giờ được nhận lại?
Cái suy nghĩ ấy kìm hãm tất cả hành động t làm.
Vậy nên, đơn giản là t xin lỗi. Xin lỗi vì là một người bạn tồi tệ. Xin lỗi vì đã không lắng nghe m mọi lúc.
Này, t sẽ handmade quà tặng m nhé? Chuộc lại lỗi.
Mà cuối cùng. Sau khi lảm nhảm những cái trên kia, t vẫn muốn m hiểu thế này.
T thương m lắm, thương m rất nhiều. Tiếng BFF t không cho bậy bạ đâu, xưa giờ chỉ có 2 đứa được nó thôi. Và với m, chỉ trong 1 thời gian ngắn, t đã tin tưởng để kể cho m chuyện gia đình t rồi.
Làm bạn của t nhé, mãi mãi <3 t sẽ thay đổi bản thân, vì t của bây giờ quá ích kỉ.
Xin lỗi m :p
Có lẽ dạo này t vẫn đang bỏ rơi m, làm m có cảm giác đơn độc. T phần nào đó rất sợ, rằng m rồi sẽ không có ai để tâm sự cả.
À này, vớ vẩn quá, t là BFF của m mà, vốn phải tâm sự với m chứ. Nhưng mà t lại không làm.
T là một người bạn thật tệ, nhỉ.
Tiếng BFF giữa t và m bắt đầu từ khi nào, t không còn nhớ nữa. Chỉ biết giờ đây, với t, m là một trong những đứa t muốn nói chuyện đầu tiên, là một trong những đứa t tin tưởng nhất.
Nhưng phần nào đó, t xấu xa lắm.
T không rõ chuyện gì đang xảy ra trong t, giống như hai nửa quan tâm và ích kỉ đang đấu tranh rất mãnh liệt. Sự quan tâm đến mọi người của t nó vẫn chưa thắng được.
Mỗi khi nói chuyện với m, t lại nghe m tâm sự, t nghe m bấn, nhiều cái. T tự hào vì được m tin tưởng để kể hết mọi chuyện trên đời này. T vẫn tâm trạng hồi hộp lên xuống, làm t nhiều lúc cũng cảm giác như t giống một con vịt đang chăm em gái vậy.
Nhưng t nói rồi, trong t có hai bản ngã. Cái bản ngã quan tâm sẽ luôn muốn ở bên m để lắng nghe m, nhưng bản ngã ích kỉ của t thì lại luôn hiện lên một câu hỏi:
"Còn t thì sao? T cũng phải được lắng nghe"
T không có ý định biện hộ cho sự ích kỉ đó của t. T là bạn m, và t muốn mãi là bạn m. Nhưng cái gì đó trong t cứ muốn dành những gì tốt đẹp cho bản thân t.
Ai đó nói chuyện đó là bình thường cũng được, nhưng t thì không. T không chấp nhận được sự việc đó. Bởi vì cái sự ích kỉ đó, nó làm t nhiều khi không muốn lắng nghe m.
T xin lỗi.
Có lẽ, cho đến cuối cùng, t vẫn muốn được quan tâm. Nhưng chính vì vậy, t lại điên khùng không quan tâm đến người khác nữa.
T sợ m ạ. Ngày trước, t vẫn cứ nhìn thấy ai đó buồn, dù thân hay không, t sẽ đến hỏi thăm và giúp. Lên đến lớp 10 vẫn thế, nhưng cái sự quan tâm đó đã giảm nhiều rồi.
Vì sao những điều t cho đi, t chưa bao giờ được nhận lại?
Cái suy nghĩ ấy kìm hãm tất cả hành động t làm.
Vậy nên, đơn giản là t xin lỗi. Xin lỗi vì là một người bạn tồi tệ. Xin lỗi vì đã không lắng nghe m mọi lúc.
Này, t sẽ handmade quà tặng m nhé? Chuộc lại lỗi.
Mà cuối cùng. Sau khi lảm nhảm những cái trên kia, t vẫn muốn m hiểu thế này.
T thương m lắm, thương m rất nhiều. Tiếng BFF t không cho bậy bạ đâu, xưa giờ chỉ có 2 đứa được nó thôi. Và với m, chỉ trong 1 thời gian ngắn, t đã tin tưởng để kể cho m chuyện gia đình t rồi.
Làm bạn của t nhé, mãi mãi <3 t sẽ thay đổi bản thân, vì t của bây giờ quá ích kỉ.
Đăng ký:
Bài đăng (Atom)