Thứ Năm, 13 tháng 5, 2010

Hẫng.

Đau. Lần đầu tiên nó làm mình đau đến thế. Chưa bao giờ mình lại tưởng tượng được chuyện nó đã làm ngày hôm nay.

Mình đã xưng "tôi" và "chị". Danh xưng mình ghét nhất khi có ai nói với mình.

Sáng sớm khi biết chuyện (do cháu gái kể), mình lập tức hỏi Việt Anh. Vốn đâu có ngờ đó lại là sự thật, mà mình chỉ mong Khuyên hiểu nhầm bà Trần sang ai khác. Mình có thể bịa ra một cái tên Trần Quang Minh, để che tất cả (có lẽ lại phải mượn tên chồng).

Mình hỏi, nó ừ.

Mình nói tiếp, nó biện hộ.

Lúc nhắn tin lại, mình khóc, đúng nghĩa nức nở. Vì có ai ngờ người mình tin nhất lại làm vậy với mình? Mình đã mong nhận được chút lời xin lỗi, hay chỉ cần một tiếng "Tui xin lỗi" và không gì hơn, mình có thể nhắm mắt bỏ qua tất cả.

Nhưng mình thấy gì? Vẫn lại biện hộ.

3 tin nhắn dài để biện hộ.

Nó danh chính ngôn thuận là bạn thân mình. Nó danh chính ngôn thuận là người mình tin để tâm sự. Và bây giờ, nó cũng danh chính ngôn thuận là người đi đem chuyện của mình để nói với người khác.

Mình đã không mấy thoải mái khi nó đem chuyện gia đình mình đi kể cho bạn nó, và giờ đây, ngay cả chuyện tình cảm của mình, nó cũng có thể thoải mái đem ra kể người khác để xem như trò đùa.

Nó là gì của mình, và mình là gì của nó, đến độ nó nỡ làm như vậy?

Mình muốn chấp nhận cái lý do nó vô tâm, nhưng mình quá đau để có thể buông xuôi được. Lần đầu tiên mình khóc nức nở đến vậy trước mặt người khác, bởi cái cảm giác như bị phản bội. Thật sự mình thấy như đang bị phản bội chứ không cười như mọi khi được.

1 bịch khăn giấy, 8 tờ. Nhiêu đó đã thiếu để mình lau khô nước mắt, và mắt mình vẫn đang sưng.

Ai cũng được, vì sao lại là nó?

Ngay cả khi nó nhắn tin cho mình, điều nó nói cũng là "It's just a joke, i didn't mean it to be that way". Ừ, đùa đấy, đùa mà lại đem chuyện tình cảm của mình nói với người khác để đùa đấy.

Mình muốn hỏi nó một câu, rằng mình đã bao giờ kể chuyện của nó cho bất kì ai chưa? Và nó đã nói là mình không biết điều gì nên nói và điều gì không nên nói.

Mình không muốn vậy, nhưng hiện tại, mình nói thật, mình đang rất hận nó. Mình không hận mình vì đã tin nó, vì cho đến cuối cùng, chưa bao giờ mình mất lòng tin nơi nó. Nhưng mình hận nó lắm, vì phản bội niềm tin của mình.

Vậy mà mình ngỡ đã hiểu nó đến độ nào. Nhớ lại, ngày ấy, mình từng bực mình nhưng không nói, bởi biết nó đã tự tâng bốc bản thân. Nó bảo bản thân nhạy cảm, và giờ nhạy cảm đến độ làm mình đau thế đấy. Mình nói ra một tiếng, nó đã nói lại như "đồ ngu, ăn nói kiểu gì không biết", nhưng làm mình có cảm giác bị khinh hơn nó đang đùa.

Ừ mọi chuyện đã qua, nhưng mình bỗng nhớ lại tất cả, và hận mình vì sao đã không nói cho nó nghe những điều ấy. Vậy thì đâu có chuyện hôm nay.

Mong sớm hết giận nó.

Chủ Nhật, 9 tháng 5, 2010

Sound Horizon - Unmei no Futago

Có thể tìm hiểu về album Moira của SH qua đây

Didymoi, hay Cặp sinh đôi (Twins), nói về thuở thơ ấu của cặp sinh đôi Elef và Misia. Hai đứa trẻ được nuôi dưỡng trong tình yêu thương của cha mẹ nuôi và có một cuộc sống hạnh phúc. Nhân vật Scorpius, một người lính với dã tâm soán ngôi, đi ngược lại lời của Nhà tiên tri. Scorpius đến thăm gia đình cặp sinh đôi để mời người cha gia nhập quân đội của mình. Khi người cha từ chối, Scorpius tấn công ông và ra lệnh bắt giữ cặp sinh đôi. Hai đứa trẻ bị bắt mang đi, còn cha mẹ nuôi bị bỏ lại đến chết.


Bài hát: 運命の双子 - Διδυμοι - Unmei no Futago - Cặp song sinh của số mệnh
Trình bày: Sound Horizon
Album: Moira
Track: 04
Sáng tác, sắp xếp và lời nhạc: Revo
Phân vai:
Giọng: Yuuki
Giọng: Kaori
Giọng: Ayaka Naitou
Giọng: Haruka Shimotsuki
Giọng: MIKI
Giọng: REMI
Người thuật chuyện: Ike Nelson
Chú thích theo sắc màu trong bài hát (do bạn này set, dễ nhìn tí thôi; mà chắc cũng không ai nhớ đâu ha, nên bạn này cứ để đó cho đep =))):
Elef
Misia
Bố
Mẹ
Scorpius
Elef + Misia

Đôi lời của người dịch: Moira, đấng chúa trời và số phận ở trong bài hát đều mang nghĩa số phận. Vậy nên một bản sub (sau này sẽ xuất hiện trên blog này) của Unmei no Futago sẽ ghi là:

"Một người tranh đấu với số phận, một người chấp nhận lấy số phận
Một người giết chết số phận, một người bị hiến dâng cho số phận"


Đó là bản dịch đầu tiên của tớ, bản này giống version thứ 2 ha.

Thêm nữa là tớ không rõ tên thật sự của bố mẹ nuôi của Elef và Misia là gì. Tớ kiếm được 2 bản, một bản ghi tên của họ là Polydeuces và Delphine. Bản còn lại ghi là Ordetius và Elemida. Ở đây do bản romaji này là hai cái tên phía sau nên tên họ sẽ là vậy. Còn thì, tớ không chắc chắn được.



Kanji



そして女神が舞い降りたる地は

後の世に楽園と謳われる
詩情溢れるアルカディアの山々
暮れ泥む秋の日の憧憬――其れは未だ世界の悪意を識らぬ双子の戯れ

――
そして縦糸は紡がれ運命の歯車は再び静かに廻り始める……

二度と還らざる 淡き少年の日々
空を翔る鳥は何処までも 飛べると信じてた
やがて振り返る 淡き少女の日々
水に映る月を何時の日か 取れると信じてた

生まれた時から
二人は何時も
絶えず 一緒だった
優しい父と 美しい母と
そんな日々が何時までも 続いてゆくと信じてた
運命に抗う者と 運命を受け入れる者
嗚呼運命を殺める者と 運命に捧げられる者
野山を駈け廻った 流れる雲追いかけて
夕暮れに漂う匂いに 二人は家路を競った
狡猾な蠍の影

廻り始めた歯車は誰にも止められない……

Romaji

"Matte yo Misia!"
"Elef~ Hayaku hayaku!"
"Ee..."
"Kochi!"
And then, the place to which the sisters descend is
The scenic mountains of Arcadia which later became known to all as Paradeisos

"Oishii~~"
"Moratta!"
"Ee! Chotto!"
"Kocchi!"
"Aa! Kirei dane?"
"Un kirei da ne!"
"Misia~"
"Elef~"
"Zutto issho ni iyou ne!"
"Un! Iyou ne!"

The spectacle of the autumn twilight----
Like a playing child who is yet to discover the world's malice...

----And...
As the Chronos is woven...
The cogwheel gently starts to revolve again...

(Theo fine theama einai gia mono dyo)

Nidoto kaerazaru awaki shounen no hibi
Sora wo kakeru tori wa doko made mo toberu to shinjiteta

Yagate furikaeru awaki shoujo no hibi
Mizu ni utsuru tsuki wo itsu no hi ka toreru to shinjiteta

Umareta toki kara/Futari wa itsumo/Taezu issho datta

Yasashii chichi to utsukushii haha to
Sonna hibi ga itsumademo tsuzuiteyuku to shinjiteta

Moira ni aragau mono to kanojo wo ukeireru mono
Aa.. kami wo ayameru mono to sadame ni sasagerareru mono

Noyama wo kakemegutta nagareru kumo oikakete
Yuugure ni tadayou nioi ni futari wa ieji wo setta

(Mono einai didymoi)

The cunning Scorpion's shadow...

"Saa, sagashita zo Ordetius!"
"Scorpious denka!?"
"Arcadia no souheki to utawareru yuusha, konna yamaoku inton seikatsu de suru no ka? Kisama, naniyue ken wo suteta!"
"Yashinka no anata ni ohashita toko de, gorikai itadakenai deshou na"
"Tadaima otousan, okaasan!"
"Hoho... Toraero!"
"Elemida! Kodomotachi wo tsurete nigenasai!"
"Elef! Misia! Kochiyo!"
"Laconia-gun wa sudeni shingeki shita. Ordetius, watashi no moto ni kitekure"
"Kotowaru to moushi agereba?"
"Naraba, meifu no ou no moto ni demo tsukaeru no da na!"

Once it starts, nobody can stop the revolving cogwheel.

Lời dịch

“Đợi anh với, Misia!”
“Elef à, nhanh lên! Nhanh lên!”
“Hả…?”
“Đến đây đi!”

Và, chốn nơi những chị em giáng hạ là…
Những đồi núi tuyệt đẹp của Arcadia, nơi sau này được biết đến với cái tên Paradeisos.

“Ngon quá!”
“Lấy được rồi!”
“A… Gì vậy?”
“Đên đây đi!”
“A… Đẹp quá anh nhỉ”
“Ừ, đẹp thật đấy.”
“Misia~”
“Elef~”
“Mình sẽ mãi ở bên nhau nhé”
“Ừ, mãi mãi”

Cảnh sắc của xế chiều lúc thu, như một đứa trẻ đang chơi đùa mà chưa hiểu những ác ý của dòng đời.
Và, khi Chronos dệt thêu, bánh xe số phận lại chậm rãi xoay chuyển.

Những tháng ngày ngắn ngủi mà cậu bé không bao giờ trở lại
Những tháng ngày cậu tin, rằng con chim sẽ bay lên trời, đến bất cứ nơi đâu

Những tháng ngày ngắn ngủi mà cô bé sẽ sớm ngoảnh lại nhìn
Những tháng ngày cô bé tin, rằng sẽ bắt được ánh trăng trên làn nước

Từ thuở lọt lòng, cả hai đã luôn ở bên nhau
Cùng người cha hiền từ, cùng người mẹ xinh đẹp
Cả hai tin, rằng những tháng ngày ấy là mãi mãi.

Một người tranh đấu với Moira, một người nhún nhường trước đức mẹ
Một người giết chết đấng Chúa trời, một người bị hiến dâng cho số phận

Chạy xuyên những thung lũng, đuổi bắt những tầng mây
Đắm mình trong hương sắc buổi xế chiều, họ sải bước trên con đường về nhà
Và không bao giờ quay lại nữa.

Màn đêm của con bọ cạp gian trá

Scorpius: Tìm ra ngươi rồi, Polydeuces!
Polydeuces: Đức ngài Scorpius!
Scorpius: Vị anh hùng Arcadia vô địch trong truyền thuyết
Scorpius: Sống tại nơi đây, nghỉ hưu giữa những đồi núi?
Scorpius: Tại sao ngươi lại vứt bỏ thanh kiếm của mình?
Polydeuces: Người quá tham vọng để hiểu những lý do của tôi, dẫu tôi cố gắng giải thích thế nào.
Elef + Misia: Bố mẹ ơi, bọn con về rồi!
Scorpius: Ồ!? BẮT LẤY CHÚNG!
Polydeuces: Elemida, dắt bọn trẻ đi trốn ngay.
Elemida: Elef, Misia, lại đây!
Scorpius: Phái đoàn Laconia đang dần lớn mạnh.
Scorpius: Polydeuces, hãy hầu hạ bên ta!
Polydeuces: Và nếu tôi từ chối?
Scorpius: Vậy thì hãy chuẩn bị tinh thần làm tôi tớ cho chúa tể Hades!

Một khi đã xoay chuyển, không ai có thể dừng bánh xe của định mệnh.

Đóng dấu phê chuẩn.

Set lại counter cho blog :"> bạn là bạn còn giữ cái hình được 444 với 777 ở blog cũ =)) (mà là hồi năm ngoái rồi). Dẫu sao chắc cũng ít ma ghé qua đây lắm ha =))

Bài này thiệt tình là mềnh post đóng dấu thôi. Vài phút sau lại thêm bài mới ngay í mà =)) Mới dịch xong Unmei no Futago :"> thiệt tình là yêu Revo sama quá >X<

Thứ Bảy, 8 tháng 5, 2010

Mental problems

Gần đây thì cứ có 3 bài, Karatachi Nomichi và Toki của Rikki sama, và Yorokobi no Kanashimi no Budoushou của Remi. Nghe đi nghe lại, không chán. Chắc tại nghe toàn những bài mềm như thế, cuối cùng bây giờ bản thân cũng dễ dãi theo.

Đùa chút thôi.

Bức tường mình đã cố gầy dựng từ đầu năm, bây giờ nó gần như chuẩn bị đổ tất cả. Tại sao, trước mặt người ấy, mình không thể che giấu được điều gì? Mình cảm giác như một con khùng, dễ bị điều khiển theo ý người khác.

Chính nó luôn hành động kì lạ, chính nó làm mình đau, chính nó làm mình thích; và cũng chính nó làm mình băn khoăn. Và tại sao thằng khùng này có cứ phải làm mấy chuyện điên điên nhỉ? ="=

Bực rồi nha. Nói tóm lại, mình thề không bao giờ để cho nó biết chuyện đáng xấu hổ ấy. Tức cái mình.

Thứ Ba, 4 tháng 5, 2010

Quay về Ranka xưa.

Thật ra, theo mình nhớ rõ ràng là, mình đã xin tạm nghỉ ở bất cứ chỗ sub nào. Có chăng thì mình tệ nhất ở bên BTT, chuyên môn trễ nợ, làm phiền mọi người. Nhưng đối với Ranka, mình rõ ràng đã có xin phép.

Mình không còn nhớ rõ nội dung chat, và cũng đã mất toàn bộ archieve, nhưng rõ ràng đại loại như "Để chị đoán xem, vì bận rộn nên em sẽ rút khỏi mọi hoạt động của nhóm vô thời hạn".

Và bây giờ, khi mình quay lại, với suy nghĩ tiếp tục cộng tác với nhóm, mình có đôi chút mong rằng: ở bên mục Băng Đảng, mình ít ra sẽ được coi như thành viên cũ. Cơ mà cái đập vào mắt mình là: Missing in action - Bốc hơi không lời từ biệt.

Một cách nào đó, mình cảm thấy bị phản bội. Mà có lẽ từ ấy hơi quá, nhưng thật sự, mình rất bị shock. Mình bỏ đi không lời từ biệt ư? Nếu vậy thì công mình đi xin lỗi mọi người là thế nào?

Hôm nay, mình đến mục VNL4M, định đưa lên 15 bài hát mình đã dịch, coi như làm giàu nơi ấy. Và cuối cùng...

Mình đã hỏi xin vào nhóm lại, bởi mình cũng muốn rõ thực hư. Hơn nữa, có thể là hiểu lầm. Mà dẫu sao cũng có một phần là mình sai, đâu trách được - -

Chán. Dạo này quay lại những hoạt động của trước kia, mà nó thế đấy.

Thứ Hai, 3 tháng 5, 2010

Đếm bụi :">

Hôm nay, mình lại về với "ngôi nhà", cũng như nhật kí của bản thân. Mình đọc lại tất cả, và cuối cùng mỉm cười, cho những gì đã qua.

Mình của hôm nay trưởng thành hơn những ngày đã qua.

Mình của hôm nay mạnh mẽ hơn những tháng ngày đã qua.

Mình của hôm nay hạnh phúc hơn những tháng ngày đã qua.

Thật sự, mình đã quá ấu trĩ. Mình không hiểu được điều gì đúng, điều gì sai. Mình không biết mình có gì và mình không có gì.

Ngay cả bây giờ mình cũng đâu có biết. Thế nhưng, mình không quan tâm nữa. Mình chỉ cần biết, mình có một người bạn thân luôn ở bên, một gia đình hạnh phúc luôn chờ đợi.

Mình đã mãi chờ cho một đièu gì đó xảy ra, biết rằng phải làm gì đó, nhưng cuối cùng cũng chưa bắt tay vào điều gì cả. Và bây giờ, ít ra, mình đã có những gì mình cần.

Điểm lại, có lẽ cột mốc chính là khi mình thi đậu học sinh giỏi.

Nhớ lại cái hôm ấy, hơi bị xấu hổ nha. Mình cứ nghĩ là rớt, nên chẳng thèm buồn. Nhưng đến khi phát hiện mình đậu, tất cả nước mắt như vỡ òa. Mình khóc thật lớn, thật lớn, như thế giới này chỉ có một mình mình thôi. Rồi sau đó, mình đi gọi điện khoe với mọim người, đương nhiên là khoe nó trước tiên.

Những ngày ấy, chính nó ủng hộ mình rất nhiều. Nó có lẽ muốn mình hưởng được điều mà nó chưa bao giờ có. Trước khi thi, nó lo lắng cho mình. Sau khi thi, nó vỗ về mình. Khi biết kết quả, nó chia buồn cùng mình.

Mình tự hào mà nói, mình có một đứa bạn tuyệt vời, một tình bạn tuyệt vời. Mình và nó, như lửa và nước. Mình không thể nói là giống nó được, nhưng có lẽ lửa với nước vẫn song hành được nhỉ.

Và xét cho cùng, mình có một đứa bạn thân tuyệt vời. Nó cũng coi mình như bạn thân nhất của nó. Bởi vậy, mình đã "có" rồi nhỉ :">

Mình cũng đã hoàn toàn quên được người ấy. Mình với nó, sao mà ngu đến vậy. Lại chọn phải 2 thằng hâm mà thích. Điên quá đáng. Mình với nó, có lẽ, bài "Tell him" vẫn luôn đi cùng cuộc tình ngắn ngủi - tình đầu.

Lâu mới viết blog lại, thật sự cũng không biết nói gì nữa.

Trong tâm, có đôi chút mình thấy thoải mái. Bởi lẽ, những khi không dám tâm sự với ai, có blog là để giải tỏa hết. Những khi có chuyện gì, nơi đây cũng đều lưu trữ những kỉ niệm ấy. Như nơi đây cũng đã trở thành một căn nhà, một cuốn nhật ký... Một thứ để giúp mình ngoảnh lại nhìn những quá khứ của bản thân.

Blog đã gần được một năm, và cũng được vài chục bài. Nhưng mình coi nó như những cột mốc trưởng thành của bản thân. Đọc lại, tất cả như thoáng qua trước mắt. Những tháng ngày vui, những lúc buồn tủi, luôn hiện diện ở đây. Gọi đây là trang sử riêng của Lyra cũng được chứ nhỉ.

À mà, có tên mới rồi. Ứ còn là Shizuki Kaya, mà là Delphinus Lyra. Thích tên mới quá đi XD

Không thèm viết nữa. Không phủi bụi nữa đâu. Lười rồi *lè lưỡi*

À, tự dưng, mình lại nhớ đến chị Fykyshyyru :)) Tò mò xem bây giờ chị ấy thế nào rồi nhỉ? :))

Thứ Sáu, 19 tháng 3, 2010

Whitney Houston - I will always love you

Bài hát: I will always love you
Trình bày: Whitney Houston



Lyric:

If I
Should stay
I would only be in your way
So I'll go
But I know
I'll think of you every step of
the way

And I...
Will always
Love you, oohh
Will always
Love you
You
My darling you
Mmm-mm

Bittersweet
Memories
That is all I'm taking with me
So good-bye
Please don't cry
We both know I'm not what you
You need

And I...
Will always love you
I...
Will always love you
You, ooh

[Instrumental / Sax solo]

I hope
life treats you kind
And I hope
you have all you've dreamed of
And I wish you joy
and happiness
But above all this
I wish you love

And I...
Will always love you
I...
Will always love you
[Repeat]

I, I will always love
You....
You
Darling I love you
I'll always
I'll always
Love
You..
Oooh
Ooohhh

Translation:

Nếu em
Ở lại
Em sẽ chỉ làm cản đường anh
Vậy nên, em sẽ đi
Nhưng em biết
Từng bước của em trên đường đời,
Em sẽ nghĩ về anh.

Và em
Sẽ mãi yêu anh
Sẽ mãi yêu anh
Hỡi người yêu dấu của em

Đắng, ngọt
Ôi những ký ức hoài niệm
Em sẽ chỉ mang chúng trong chuyến hành trình
Thế nên, tạm biệt.
Đừng khóc anh nhé
Hai ta đều biết, người anh cần
Không phải em.

Và em
Sẽ mãi yêu anh
Em sẽ mãi yêu anh

Em mong
Dòng đời sẽ bảo hộ anh.
Và em mong
Anh có được những gì anh hằng mơ.
Em nguyện, anh có những niềm vui, hạnh phúc
Nhưng trên cả
Em nguyện rằng anh sẽ yêu.

Và em
Sẽ mãi yêu anh
Em sẽ mãi yêu anh
Em sẽ mãi yêu anh
Em sẽ mãi yêu anh

Em sẽ mãi yêu anh
Em sẽ mãi
Yêu anh
Hỡi người yêu dấu của em,
Em yêu anh.

Em sẽ mãi yêu anh.


*lẩm bẩm* bản dịch nhanh nhất từ trước tới giờ của mình :-ss 5 phút :-ss